ASK

46491784_1632910406855733_28569220509859840_o

Photographed by irish142005. Hallstatt – 11/2018

https://ask.fm/irish142005

Không biết nên nói gì nhưng thỉnh thoảng muốn đem mục này lên. Yêu cầu, tâm sự, khen chê gì mình cũng xin nhận, cứ xem như đôi câu chuyện phiếm giữa những người tương ngộ thôi.

[Music] Love me ~NU’EST~ Khúc thành thị

Capture.PNGXin người đừng nhìn vào hướng u buồn đó nữa
Nhắm mắt lại đi và trao nhau nụ hôn
Trong giai điệu ngọt ngào tan chảy
Để nó đưa người vào thiên đường trong mê cung
Nơi người chẳng phải lựa chọn lối đi hay kết thúc nào
~ Labyrinth – Mondo Grosso~

Thật sự Han Sung Soo là một người may mắn, hết sức may mắn. Ngày xưa casting một cậu nhóc, ngoài cái mặt có lẽ hợp gu còn lại một chút nền tảng âm nhạc cũng không có. Thế mà bẵng vài năm, ngoài chuyện thành main vocal, còn là người thể hiện trọn vẹn slogan “Ban nhạc điện tử thành thị” mà Han Sung Soo đã định ra từ đầu. Nếu trước đây khi theo concept Nữ hoàng – kị sĩ, chất thành thị được giản lược hết cỡ trong title, đa phần dùng chất liệu electro bật lên cổ điển, chúng ta chỉ cảm nhận được nó qua vài bài B-side như Look, R.L.T.L, Shadow, Signal, Bass, vv. Thì đến album này thể hiện rõ ràng nhất chất điện tử thành thị lại trong chính ca khúc chủ đề – Love me.

Nói sao nhỉ, như một mình giữa thành phố đông người, đứng ngay ngả tư giao lộ khi người ta tấp nập qua đường, ngoảnh mặt lại thấy xung quanh vắng lặng lạ. Dù vui hay buồn, dù trời nắng chói hay mưa ào, ngày nào đó sẽ thấy chốn đô thị ngoài kia lạnh rang như cái nhịp chậm rãi đều đều mà Bạch Hổ dựng lên, đắp thành phong cách từng chút một.

Khi nghe nhắc đến genre của bài hát tôi thật sự đã rất ngóng chờ. Alternative house là thể loại của một bài hát tôi rất thích của Mondo Grosso – Labyrinth. Đặc trưng bằng nhịp 4/4 lặp lại liên tục, bass line vừa sâu vừa nặng, có thể dậm bằng bass drum, hi-hats hoặc các nhịp vỗ, tạo một nền tĩnh, đều đều nhưng lại có trúc trắc, ngắc đoạn. Do dùng các nhạc cụ có tính chất đục và trầm nên tạo một nền lạnh lẽo, đơn côi.

Một chất rất thành thị, dồn dập, đông người thế nào cuối cùng cũng nhận ra những khoảng ngăn giữa người và người. Labyrinth của Mondo Grosso đắp lên cảm giác ấy, và Love me, với sự rộn ràng, vui vẻ hơn do được dậm thêm những yếu tố phụ, vẫn cũng tạo nên cảm giác ấy. Đặc biệt phân đoạn “Love love love me ah…” kéo dài hết phân đoạn của Cáo, có một sự thiếu chắc chắn, một sự mời gọi, một sự mong mỏi hồi đáp, ứng với phần lời của phân đoạn. Rõ vui nhưng lại không hoàn toàn đủ đầy như thứ tình cảm chín muồi trong các tác phẩm khác như Dejavu hay Help me. Phần lời giản lược hết mức để bật lên phần beat đặc trưng của Alternative house. Tuy có đáng tiếc vì tôi là đứa trọng dùng lời thể hiện bài hát, nhưng có lẽ để phần muốn tiếp cận công chúng như Bạch Hổ đã nói, phần có thể cậu vẫn chưa hoàn toàn có thể điều khiển những yếu tố phức tạp này theo ý mình, nhưng với một sự thay đổi bật khỏi nền tảng ban đầu thì tôi vẫn công nhận và chờ đợi một sự chỉn chu hơn vào sắp tới. Cách dụng falsetto của Cáo ở đây thật sự rất phù hợp, như tôi đã nói, Bạch Hổ luôn biết tận dụng giọng lẫn lối hát của từng thành viên, chỉ có thể ở đó, cũng khó lòng ai khác thể hiện lại. Giọng Cáo có cái chất ngọt ngào nhưng lạnh lẽo, nghe mềm như mật nhưng thấm đọng lại là một cảm giác rang người, khi dụng falsetto có cái sự mảnh mai như gió thoảng, cứ sợ sẽ cắt đứt bất cứ lúc nào, nó thêm vào nền cấu từ Alternative house, tạo cảm giác xa vời, thổn thức và có phần cầu mong.

Ngoài lề thì tuy bài hát mang danh là đại chúng, nghe qua thì thoạt cũng đơn giản, có thể dễ dàng hát theo ở phân đoạn Love me, nhưng kì thực phân đoạn falsetto của Cáo khá là cao, và nói thẳng ra là khó hát, không tính tới những phần khác như giọng tông trầm kịch tính của Nữ quàng, thì riêng việc có thể hát phân đoạn này cũng đã không phải dễ dàng cover. Falsetto của Cáo ngoài yếu tố kinh nghiệm rút ra từ nhiều năm thì cũng có vài phần bẩm sinh mà thành. Bản thân falsetto có “false” chỉ kĩ thuật sai, dây thanh quản hở, không khít như dùng head voice, chính khoảng trống đó khiến âm lên mỏng và có phần the thé. Chính vì thế nó chỉ có thể lên cao độ một cách tức thời, không có độ cộng hưởng nên không hề tạo độ vang, thường xuyên dẫn đến ngắt đột ngột. Nhưng phân đoạn “Tình yêu đôi ta chẳng hề bảo đảm…” của Cáo chính là một lần đẩy thẳng lên nốt cao mà không có sự tăng tiến chuẩn bị, sau đó kéo ngang giữ cao độ liên tục hai câu khá dài. Độ ngang này tạo cảm giác bài hát không hề cao, nhưng kì thực nó không hề thấp, lại không dễ để thể hiện. Do màu giọng nên falsetto của Cáo không có cảm giác chua gắt, nhưng để đắp lại phần mỏng, Bạch Hổ đã khéo léo đưa phần nền “yeah yeah yeah” và một lớp bè thấp hơn (có vẻ là giọng nữ) làm dày hơn sự mảnh mai của falsetto.

Love me là một bài hát vui vẻ, để điền đầy cái cảm giác đều và tĩnh, có phần gãy khúc của dòng House nói chung và Alternative house nói riêng, các yếu tố Rhythm và Blue được đưa vào tạo một tầng giai điệu dày và rộn ràng hơn. Tiếng huýt sáo ở intro và đầu verse 2, hoặc việc thay vì chỉ dùng hit-hat hoặc bass drum thì dùng synthetizer luyến láy tạo điểm nhấn, giảm độ trì nặng của beat nhạc. Hoặc vài phân đoạn đệm thêm tiếng piano điện staccato – kĩ thuật ngắt, nảy note được dụng mạnh trong R&B – đánh vỡ sự đều đặn, dài ngang của nhịp điệu. So với những ca khúc trước đây, Love me có cách thể hiện hoàn toàn mới khi tạo nhiều tầng phối khí đè lên nhau, vừa có cái tĩnh, ngang và lạnh đặc hữu, nhưng đồng thời phải tạo cảm xúc vui tươi, rộn rã. Trước đây Bạch Hổ đã có từng lúc thử với vibe nhạc này dù tác phẩm lúc đấy chỉ mang tính chất luyện tập, là bài hát trên Vlive cùng các anh producer, đó là kiểu nền thô vẫn chưa thêm các chi tiết bổ trợ, sẽ tạo cảm giác rỗng, tĩnh và lạnh hơn với Love me.

Có thể thấy sự kết rõ ràng nhất của chất Bạch Hổ và Bumzu trong album The table qua 2 ca khúc Love me và Bamae, phong cách R&B đặc trưng với nhịp phách nhanh, mạnh, ngắt quãng rõ ràng của Bumzu mài dũa được sự vận dụng đa tầng âm thử nghiệm của Bạch Hổ. Rõ ràng phối âm dày nhưng do biết điều chỉnh việc hòa phối nên lại cảm thấy nhẹ, không bị ngộp và gắt, ví dụ như intro của Cáo và Bạch Hổ, drum bass, synthetizer và tiếng huýt sáo, rõ là dày nhưng ở mỗi phân đoạn sẽ có phần trội hơn, phần còn lại sẽ có tác dụng nền bổ trợ, harmonize cho phần nền chính. Ngoài ra việc dùng các bè nền bằng giọng hát cũng có tác dụng làm mềm bớt tính electro của beat nhạc, tạo cảm giác trong trẻo và khỏe khoắn, không quá nặng chất cô quạnh độc hành thành thị thường có trong các tác phẩm Bạch Hổ. Nó như kiểu từ kẻ lữ hành cô độc giữa thành phố đông người thành người có ai đó nắm tay dạo chơi. Cái chất lạnh lẽo mà bừng sáng làm nghĩ đến buổi đêm vắng, trời đổ cơn mưa rào và có đôi tri kỉ nắm tay nhau ngâm nga khúc hát vậy.

Làm nhớ đến “Futatsu no kuchibiru” – ending theme song của Tokyo dogs, có lời thế này:

Gặp nhau giữa thành phố tựa mê cung này
Âu cũng là một phép màu

Chính sự kết hợp cầu kì của phần instrumental này khiến bài hát có độ tăng tiến, lại có sự bắt tai phù hợp đại chúng. Phần epilogue là khi toàn bộ các yếu tố phối khí bật lên trội hẳn, đẩy bài hát lên cao trào, có thể nghe rõ ràng synthetizer lướt trên nền bass đậm và organ điện tử, tất cả dồn và bục ra đến hồi kết. Việc để phần lời cuối đơn giản hết mức, như tôi đã nói phần trên, phù hợp với phối khí dày, tránh cảm giác quá tải khi nghe. Có phần đáng tiếc nhưng với những bước đi của Bạch Hổ, việc dày công hơn trong lời viết có lẽ sẽ được hoàn thiện từ từ.

Về yếu điểm thì Love me có kha khá, có thể dễ dàng thấy tính thiếu kết nối của từng phân đoạn bài hát. Verse 2 phần rap của Nữ quàng đã có tính bắt cầu hơn phân đoạn tiếp theo của Aron, nhịp nhàng nên chỉ có phần lỗi kéo từ pre-chorus sang chorus, trong khi verse 1 rõ ràng là những phần hoàn toàn tách biệt bị ráp rá vào. Các phần adlib nền là nỗ lực để kéo các phần trộn vào nhau, nhưng do cùng lúc cũng sử dụng phương cách này cho việc gọt beat, thành ra bị đầy ngộn. Nghe thì bắt và vui tai nhưng nhiều thì như ăn món nhiều dầu mỡ, hơi ngấy, không cảm giác mượt mà để có thể nghe đi nghe lại nhiều lần liên tục. Phần khác là vừa dùng nhạc cụ để đẩy dày ca khúc, vừa lại theo thói quen đặt nhiều layer giọng hát vô tình làm cho phần chia line nhạt nhòa hơn những phần thể hiện hồi era nữ hoàng – hiệp sĩ. Nếu bảo có điểm giọng hát gây ấn tượng thì chỉ có đoạn falsetto của Cáo và phân đoạn highlight của Aron. Thật ra tôi luôn nghĩ những phân đoạn của Aron đặc biệt. Nói sao nhỉ, giọng hát lẫn kĩ thuật của anh chàng luôn có một sự cân bằng, ngay cả tông giọng cũng là tông trung. Đặt vào một nhóm có màu giọng và kĩ thuật quá khác với quy chuẩn thông thường, lại kéo rịt những điểm vượt quá (quá cao của Bạch Hổ và Cáo, cũng như quá thấp của Nữ quàng, đồng thời có phần hơi quá cảm xúc của Sen) về mức ổn định. Là bước chuyển nhẹ nhàng giữa các phần, lối hát điềm và nhã, đánh tơi nốt kéo các chữ. Vì phàm là nhiều thì tràn, dễ bị ngộp, nên chính sự bình đạm này lại thành nổi bật, có lẽ vì vậy luôn có cảm giác những killing part của bài hát là phần của Aron chăng?

Chê bôi thế thôi nhưng vẫn phải nói là âm nhạc của cậu trẻ nói riêng và của nhóm nói chung vẫn không làm tôi thất vọng, tuy tôi vẫn hi vọng một sự bứt phá to lớn hơn như cách Dejavu và Help me từng làm. Không ngừng thử thách bản thân nhưng vẫn giữ nguyên cốt lõi phong cách, tạo màu sắc riêng của mình cậu, chỉ mình cậu, tôi đã rất vui. Tiếc là sức không thời gian cũng không, chữ nghĩa thì chụp giật, cảm thụ cũng chụp giật nốt chứ một tác phẩm tuyệt vời như Bamsae và sự kết nối thống nhất thuần thục nhất của toàn album đáng để khen ngợi hơn.

Muốn đọc ai đó nói về sự lấp lánh của Dejavu OT5, muốn ai nói về sự dịu dàng âm ỉ của Bamsae, muốn ai đó nói rằng các cậu tuyệt vời thế nào. Fan chúng tôi khen cũng nhiều nhưng vẫn muốn ai đó chỉ ra từng chi tiết rằng âm nhạc của các cậu tuyệt đối không lười biếng, chỉn chu vô cùng. Là ban nhạc điện tử thành thị, là người nắm được sự lãng du của chốn thành thị này.

27/10/19 – Vượt qua núi non, vượt qua trăng sao

1. Hôm qua mẹ bảo tôi sao chẳng tự tin gì về bản thân hết vậy, học hành cho lắm rồi luôn tự hạ thấp mình ấy. Thật ra thì lúc còn trẻ người non dạ tôi cũng từng nghĩ mình là đứa hơn người, uhm, nói sao nhỉ, tinh thông đủ thứ ấy. Người cùng lứa trong mắt tôi thời điểm đó chỉ là đám con nít, và tôi luôn cho rằng thế giới quan của tôi độc đáo và xuất sắc, kiểu vậy.

Giờ nhìn bản thân chỉ là một đứa kém cỏi, nghèo nàn ý tưởng, còn chẳng có tí khái niệm gì về quá khứ, hiện tại và tương lai, thấy bản thân hồi xưa là một con nhỏ láo toét và nông cạn cỡ nào.

Và giờ thời gian qua, trí tuệ như cái xác khô còn phàm tục thì cỗ quan tài mục, thấy nhiều người tài giỏi, thấy thế giới rộng lớn. Có lẽ là người ta nói đúng, lớn lên chính là nhận ra mình chả là gì cả.

Bữa đọc lại La Mã sụp đổ mới nhận ra mình cũng giống Matthieu với Libero, từng nghĩ mình là trời, hoài bão nhiều, cuối cùng nhìn chẳng bằng ai, ảo mộng méo mó mà thôi.

2.

Nếu phiên bản 4 người tôi lấy câu hát trong “Con mắt còn lại” làm lời tựa thì với bản 5 người lại gọi nó là “Vượt qua núi non, qua trăng sao”. Tôi từng nói trong phần review đầu tiên rằng bridge bị cụt, không có sự liền mạch, nên khi nghe phiên bản 5 người đã nghĩ rằng ngay từ đầu đây mới chính là bản gốc, chỉ là phần để dành đã cắt bỏ, chờ người về mới lấp đầy. Vì phối khí lại một bài hát là đã khó, đừng nói chêm vào và thay đổi gần như phần cuối bài hát. Cảm xúc sáng tác chỉ đến một lần, nếu thêm vào sau này khó mà hoàn hảo như thế. Huống chi bài hát sáng tác ở đất Saipan xa xôi, cảnh với người cũng chỉ có một lần mà thôi.

Khoảng thời gian lạc lối, tất cả kí ức, và cả mùi hương
Tôi đã mong rằng cậu không kiệt quệ và chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng trong nỗi nhớ nhung

Tôi nhớ cậu, tôi nhớ cậu, và tôi khát cầu được gặp lại cậu
Cho nên hãy cứ giam giữ tôi trong giấc mộng mang tên Dejavu này.

Trọn vẹn và đủ đầy như vậy, bản thân đoạn thêm vào chính là cuộc đối thoại giữa hai kẻ chia xa, trong nỗi nhớ nhung u uẩn, nó không còn mang tính một chiều đến đối tượng như bản 4 người nữa. Thích đoạn duet này vô cùng, có cái hơi lạnh xa xăm ảo mộng lại ngọt ngào của Cáo, lại có sự đau đớn da diết bục ra rồi lại nén lại của Bạch Hổ. Bài hát tôi vẫn bảo là tuyệt nhất của Bạch Hổ, khi nghe đến phiên bản này không còn gì để chê bai nữa.

Thế nên sẽ rất tiếc thậm chí giận nếu nó chỉ một lần thôi. Như nó còn xứng đáng có một MV và một cái choreography video ấy, vũ đạo của Dejavu thật sự đã đẹp từ đầu rồi.

Mà nói mới nhớ đã hứa hẹn với cậu trẻ chỉ cần âm nhạc của cậu không làm tôi thất vọng, tôi nhất định sẽ dùng hết sức để viết review nhạc cậu, thế mà dạo này bận quá vẫn chưa viết đến đâu. Tôi lúc biết genre của Love me đã nghĩ đến Labyrinth của Mondo Grosso (do cùng genre), cuối cùng Bạch Hổ viết nên một ca khúc, có màu rực rỡ nhưng lại có cùng cái màu thành thị ẩn tàng đơn côi ấy. Cũng những con đường vắng, cũng là lời yêu, cũng cùng nhau nắm tay để chẳng còn cô độc trong chốn thành thị hào hoa. Cậu ấy, luôn biết chạm vào điểm yếu mềm của tôi mà.

Thích Bamsae, thích cả Trust me, tuy không thích hết nhưng lại thích sự liền kết nhịp nhàng, dùng cùng base nền để tạo kết nối của album. Nếu Who, you là album tuyệt vời nhất của cậu với tôi, Canvas đứng thứ 2 thì The table có vị trí cũng không yếu thế. Tiếc là nếu cho thêm Dejavu bản 5 người có lẽ bật luôn lên 1, cơ mà nghĩ lại một Dejavu có thể phá vỡ sự hạnh phúc tươi sáng nhưng càng nghe lại càng thoáng chút bâng quơ, đau buồn nhưng kì thực lại không nặng nề của The table. Dejavu ấy, chính là tột cùng của nỗi đau rồi, cần người, muốn người, nhung nhớ người nhưng cách nhau một sợi chỉ, huống chi người đấy lại quan trọng bậc nào với cậu.

Hi vọng trước khi 5 đứa kết thúc quảng bá sẽ xong gì đấy làm quà cho chúng nó.

3. 

Image may contain: drawing and text

Đọc lại Pride thấy tình yêu đúng là có thể khiến người ta rực rỡ hơn cũng có thể hủy hoại nhau đến tận cùng. P với I yêu nhau, không phải chỉ đơn thuần là tình yêu thông thường, cũng không đơn thuần chiếm hữu, nhục dục (dù cũng có đấy), họ còn có cùng đồng cảm nghệ thuật, là tri âm tri kỉ của nhau. Cùng quan điểm nghệ thuật, cùng có khả năng để hoàn thiện nhau, lấp đầy nhau đến tột cùng. Nhưng có lẽ vật cực tất phản, đầy quá thì tràn, tràn rồi hóa rỗng, cuối cùng mỗi người đều thiếu thốn. Bỏ không được, mỗi người lại quá nhạy cảm, quá yếu đuối, bản thân bao trùm bởi năng lượng tiêu cực, quày quả mãi rồi đi đến bước đường cùng. Kết đau thật nhưng cái tôi tỉnh táo của mình lại nghĩ âu cũng hiển nhiên.

Có lẽ giống như Van Gogh với Gauguin vậy.

Cũng như trong Q.E.D, thật ra cách làm của cô bạn năm xưa Toma không sai, để hai kẻ thiên tài thân cận ở cạnh nhau cũng có lúc họ hủy hoại thôi.

Chỉ là thấu hiểu nhau, yêu nhau nhường ấy, với kẻ cuồng soulmate như tôi quả là việc đáng buồn. Có lẽ phàm điều gì quá đẹp cũng không nên ở lại thế gian chăng?

[Music] Fear ~Seventeen~ Prometheus

Kết quả hình ảnh cho fear seventeen

Trong thần thoại Hi Lạp, Prometheus là một vị thần khổng lồ nổi tiếng với trí thông minh, kẻ tạo nên con người, cũng là kẻ đánh cắp ngọn lửa nơi đấng linh thiêng để trao cho nhân loại. Để trừng phạt, Zeus đem ông buộc vào đá, để đại bàng ăn gan của ông vào ban ngày, đêm lại tái tạo, chuỗi ngày dài đằng đẵng ấy cứ kéo dài mãi dài mãi. Ngày xưa khi tôi đọc đến tích về ông, đã tự hỏi đã bao giờ ông hối hận chưa, hi sinh nhiều như vậy, lưng đeo đá, chịu đau đớn hàng vạn hàng triệu lần vì những kẻ chẳng biết có đủ tôn thờ ông xứng với những gì ông ta đã làm.

Có thể có, có thể không vì trong thần thoại cổ, chẳng ai nói ông thật sự cảm thấy gì cả.

Lúc Fear ra mắt, lúc có những ý kiến trái chiều về hướng đi mới của Seventeen, tôi đã viết trên FB là Jihoonie chính là Prometheus, giờ đã mấy tuần, nghe lại Fear, vẫn thấy Woozi chính là Prometheus, mà Fear có lẽ trong mắt vài người, cũng như đấng thần linh trên cao kia, là “tội lỗi” của cậu nhóc nói chung và Seventeen nói riêng. Thôi thì tùy sở thích mỗi người, với tôi Fear có thể không phải bài hát quá xuất sắc, nhưng tuyệt đối là bài hát khiến tôi rung động nhất trong các bài chủ đề của Seventeen.

Một trong những lí do tôi không thích chất nhạc thịnh hành của Seventeen cho lắm vì việc phối âm quá dày của Jihoonie. Kẻ có phần nhạy cảm thái quá với tiếng động như tôi ngại nhất là khi quá nhiều tầng khí cụ đè lên nhau, sóng âm hỗn loạn dễ khiến tôi nhức đầu. Có lẽ nhiều người nhận ra phong cách của Seventeen đã có sự chuyển biến từ từ, tôi nghĩ còn phải từ Thanks, nhưng nó chuyển chậm rãi và từ tốn, nhưng Fear chính là một sự dứt khoát thẳng thừng nhất. Sự phối khí được giản lược hết mức, toàn bộ bài chủ yếu là chỉ dùng bộ gõ giữ nhịp, len synthetizer tạo nền melody, thậm chí cymbal còn hiếm sử dụng, chỉ dùng để dằn nhịp những đoạn chuyển tăng độ cao trào cho ca khúc. Jihoonie vẫn giữ chất dramatic của phong cách âm nhạc nhưng độ dày từ lớp nền nhiều tầng nhạc cụ chuyển sang lót bằng nhiều tầng bè phối giọng hát và chỉnh âm autotune, vốn là điều kiện thuận lợi vì số lượng thành viên của nhóm. Nhưng bè nền bằng giọng hát lại không gây ồn ào như bằng instruments, nó tạo một nền tĩnh trong sự cao trào có phần nhạc kịch của Fear, khi rút bỏ đi những bề lót nền sẽ tạo một sự tĩnh tuyệt đối mà chuyện gia giảm nhạc cụ không làm được. Ví dụ như phân đoạn ngay đầu của Joshua hay phân đoạn bridge Joshua – Seungkwan dù cấu trúc vẫn là bộ trống + synthetizer. Và đặc biệt nhất đoạn chuyển giữa hai verse bằng low tone rền rĩ của Jeonghan, sau đó dậm cymbal kéo melody lớn dần rồi dồn dập hẳn bằng nhịp rap gắt của S.Coups, một bữa tiệc âm thanh với những món ăn đơn giản, mộc mạc nhất nhưng nếm hết được vị ngọt thuần túy của từng giọng hát. Nghe như thì thầm, nghe như tâm tình, như lời van nài đau khổ. Ngược lại những đoạn như pre-chorus của Jihoonie, chuyển sang The8, kết bằng “Someone tell me what should I do” của Seungkwan trong verse 1 hay là Seungkwan – Hoshi – DK ở verse lại là climax bằng việc cấu thành từ rất nhiều giọng nền. Đoạn Jihoonie ngoài phần adlib lớn hơn của Seungkwan còn có một giọng được chỉnh âm rung khe khẽ “i a à”  và “oh ya ya” lót mỗi cụm câu. Cá nhân tôi rất thích cách arrange đoạn này, nó kéo đoạn cao trào rất mạnh để mở đầu cho đỉnh điểm chorus mềm mại đi. Như một vở nhạc kịch với những cuộc đối thoại, giọng nam nữ các tông cao đô khác nhau đan xen vậy.

Tôi, đứa chả hứng thú gì với rap, lại đặc biệt thích phân đoạn rap của S.Coups.

Hãy rời khỏi tâm trí tôi đi
Tôi chẳng thể cầm cự được nữa, đến nỗi sợ hãi chính mình
Sự thật trói buộc tôi
Còn trái tim tôi thì bị vấy bẩn
Tôi sợ rằng bản thân cũng thay đổi cả em

Không bàn đến phần lời vần điệu đẹp thì đây là phân đoạn tôi rất thích vì nó khái quát được cách dùng nhịp điệu để đẩy cao trào của Jihoonie. Nhịp nhanh và gắt trên nền beat sẵn có sẽ tạo sự đối lập với nhịp dàn trải của những phân đoạn pre-chorus và chorus. Hay như ở bridge, cố tình dùng cymbal rải nhịp 2/4, tạo cảm giác chậm rãi và thê lương ấy.

Có kha khá điểm tôi vẫn chưa thật sự quá hài lòng với Fear, chủ yếu ở sự rời rạc vài phân đoạn, việc rải các part rap phá vỡ nhịp điệu, nhưng lại nghĩ nó xứng đáng ngợi khen hơn là cứ chăm chăm vào những phần vụn vặt. Tôi từng bảo Teen,age chứa bóng tối của Jihoonie, lúc đấy chưa rõ lắm, có thể do đa cảm, lo lắng hay một nỗi ưu sầu nào đó. Nhưng đến Fear bóng tối ấy rõ dần hơn bất kì điều gì, thể hiện qua chất liệu nhạc, qua màu sắc dụng cao độ trường độ, qua cả lời hát. Điều mình muốn thể hiện không phải là thứ đám đông sẽ thích, bi sầu của mình không phải thứ muốn nói ra là được. Ước ao âm nhạc mình muốn thể hiện được công nhận, nhưng cũng biết điều đấy đưa mình đến vị trí mong muốn ngày càng xa. Lâu dần âm nhạc, biểu diễn muốn thể hiện, cái tôi muốn phơi bày ban đầu lại là bóng tối nuốt chửng.

Xin em hãy xóa bỏ kí ức về tôi, tất cả đã hóa thành độc dược

Rồi lại

Xin hãy yêu tôi, kẻ không dám vượt qua lằn ranh

Phải lừa dối cả bản thân mình là một loại chất độc, còn bóng tối là thứ lây truyền như bệnh dịch, ai tiến lại gần cũng nhuốm cái sự đau đớn, cô độc. Nên yêu những người ấy không muốn họ lại gần. Sợ hãi bản thân nên che lấp bằng dối trá, rồi đến một ngày nhận ra bản thân gần như không còn đường quay lại, không còn dũng cảm phơi bày ra nhưng lại khao khát người ta yêu cái bản thể chân chân thật thật của mình. Fear, đối với tôi, nghe từ lần đầu đã đậm màu bi thương như vậy đó. Thật ra câu lời đau đớn nhất lại chính là bridge. Dù lặp đi lặp lại lời muốn nói cũng không đến được với người trân trọng. Trường hợp này nói hoạch toẹt ra chính điều Seventeen muốn, thể hiện ra rồi mà mãi cũng chẳng thể đến được với fan.

Rồi cái màu giọng da diết đến độ thành lời nức nở của Seungkwan: “Ngày nào đó, ngày nào đó”

Ngày nào đó là gì, là hi vọng lời mình luôn muốn nói sẽ được lắng nghe?

Hay ngày nào đó, ngày nào đó, rồi lại thành lời dở dang vì nghĩ rằng không nên mong đợi gì.

Prometheus ngày dài tháng rộng lưng đeo đá, gan bị moi, chịu đau đớn cùng cực có bao giờ nghĩ rằng “Ngày nào đó, ngày nào đó” không?

Thật ra bảo là fan thì tôi chẳng phải, nhưng lại nhớ đến Lilili yabbay tuyệt đẹp nhưng lại chẳng ai đoái hoài phân tích, thậm chí giờ còn nhớ hay quên lại thấy lời của Fear lại chẳng sai đâu được. Là tự đày đọa, là oán thán, là khao khát cũng được. Có lẽ với người đời nỗ lực của idol vốn chả đáng xu nào, dù có cố gắng trui rèn bản thân để ra những sản phẩm tốt hơn, dù muốn khắc họa từng hình ảnh sắc sảo hơn chăng nữa đến cuối cùng cũng chỉ là trò bàn tán của người ta mà thôi.

MV có nhiều hình ảnh rất hay. Như mặt trời từ ánh đèn, trướng rũ và tuyết rơi như ánh hào quang lạnh giá và điêu tàn của S.Coups. Miếng gương vỡ Seungkwan cầm trên tay, thấy mắt đậm, mày sâu, nét xinh đẹp nhưng xét cho cùng chỉ là một phần khuôn mặt, vụn vỡ nát, chẳng ai thấy toàn thân thể. Hình ảnh Vinh hôn lên cánh tay bó giấy kính vân hoa, như nâng niu, trân trọng một thứ đẹp đẽ, hiến dâng cho nó, nhưng lại bọc trong băng kín dán trên tay. Rực rỡ bản thân được chính mình trân trọng hóa ra đối với mình cũng chỉ cách lớp kính mờ. Hay hình ảnh song song lúc S.Coups quan sát Chan nhảy múa trên khán đài, chăm chú, có hơi say đắm (?) như người ta thưởng thức nghệ thuật, nhưng song song lại là Minkyu nhếch môi cười mai mỉa, mắt chăm chăm khi Hoshi trên khán đài lại là một khía cạnh khác, xem như trò vui. Lúc đấy làm tôi cứ nhớ Prologue new era, Vinh đội vòng nguyệt quế, trông như thần Apollo cho nghệ thuật, cuối cùng bị bắn hạ, vòng nguyệt quế tan hoang. Thế gian chả xem là gì cả.

Và cả hình ảnh tin chắc ai cũng ấn tượng nhất MV, cảnh Jeonghan đẹp rực rỡ như bức rượng, tóc vàng mắt xanh vệt lem son môi đỏ như máu. Dưới một góc nhìn thì như người ta chấp nhận nỗi sợ bản thân, chấp nhận bản thân không còn xinh đẹp, phá hủy vẻ đẹp hoàn mỹ, chỉn chu để đối diện bóng tối bản thân.

Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại nghĩ khác, người con trai đẹp như hoa, vẻ đẹp vô tính, tóc vàng dài hơi xoăn, mặc áo hoa đỏ, không tì vết đến độ thiên hạ chẳng ngại đánh giá. Lâu dần quen rồi cũng chấp nhận những thứ định kiến giới tính gán lên người, son môi đỏ vừa chấp nhận lại vừa chống đối nó, gay gắt vô cùng.

Tự nhiên làm nhớ đến “Porporia hay những bí ẩn ở Napoli”, Porporio – lứa castrat cuối cùng chắc cũng cảm giác như thế. Nhớ hồi đấy viết Dưới chân tháp ngà cũng là cảm cho nỗi đau đớn này.

Tiếc là thời gian với tâm sức cũng không có nên chỉ viết được đôi dòng ngắn cho Fear của Jihoonie nói riêng và Seventeen nói  riêng. Hi vọng rằng các cậu biết rằng nỗi sợ đó, như Prometheus, cũng có giá trị của riêng nó, cũng ít nhất có những người để tâm.

 

Điềm lành

Image

Tôi cứ nhớ hoài tháng 3 2 năm về trước, tôi lúc đó đang muốn tìm một bài hát cũ, quên mất tên ca sĩ, cũng chả nhớ tựa đề, chỉ mang máng có từ Ame. Sẵn đang rảnh thì ngồi search youtube từ khóa, chả hiểu sao biết rõ ca sĩ là nữ, nhìn nhóm lại là nhóm nhạc Hàn Quốc vậy mà cứ bấm vào Ame nochi eien ngồi nghe. Thành thật mà nói Bạch Hổ à, lúc đấy em hát thủng lỗ chỗ, đuối lắm, tôi bình thường chắc chê bôi đủ kiểu rồi. Vậy mà lúc đấy cái màu giọng của cậu trẻ lại làm tôi ngẩn ngơ. Bài hát có cơn mưa, còn cậu dìm tôi xuống một bể nước mắt, nghe vừa ngọt ngào, lại vừa buồn bã, xót thương. Trùng hợp sao ứng với cái tôi khốn khổ của tôi lúc đấy, thành cái gì đấy tôi bấu víu vào.

Chắc người ta bảo là định mệnh đấy.

Tôi thích Bạch Hổ vì giọng hát, ở lại lại vì âm nhạc của cậu. 2 năm đã qua, nghe cậu trẻ hát, nghe âm nhạc cậu tạo ra, vẫn chưa bao giờ hối hận ngày đó đã chọn cậu trẻ.

Tôi sẽ không nói về những đau đớn, khổ đau cậu đã trải qua. Giờ cậu trẻ hạnh phúc lắm lắm, tôi biết mà, hạnh phúc tràn hết qua mắt, qua môi cậu, sáng chói lòa luôn nên chả cần phải nói về quá khứ làm gì nữa. Tuổi mới này chúc cậu sẽ luôn hạnh phúc, Happy until now rồi thì hãy Happily ever after nhé. Mong rằng từng điều ước của cậu, bước từng bước, nhỏ nhưng chắc thành sự thật, cậu sẽ mãi sống cuộc đời hạnh phúc mà cậu đáng nhận được. Cầu mong rằng cuộc sống, những người thân thiết và âm nhạc cậu yêu quý sẽ bên cạnh cậu mãi mãi, để Bạch Hổ của tôi an yên cả đời.

Chúc mừng sinh nhật Bạch Hổ của tôi, điềm lành của tôi. Gặp gỡ cậu chính là phúc phần của tôi đó.

20/07/19 Mộng tàn hoa

Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi Ume à. Tôi vẫn biết tôi là điềm rủi, tình yêu của tôi độc hại, thương ai là hại người đó, chẳng ai được hạnh phúc vậy mà vẫn quý, vẫn thương, vẫn bô bô mồm là mong họ hạnh phúc, như Chiichan, như Bạch Hổ, như Thái tử, và… như em.

Xong mình thì hưởng hết phúc lành còn họ bất hạnh triền miên 🙂 🙂 :).

Tôi đã nghĩ là từ bỏ em dễ thôi, tôi cho rằng mình không nặng lòng. Vậy mà nhìn em khóc lại thấy như dao đục tim, mà còn là dao cùn, thẻo từng miếng. Cái con người chín chắn vô cùng vậy mà không đội tiếp được lớp mặt nạ điềm tĩnh, đàn ông không khóc đến khi khóc chừa lại một mảnh tang hoang. Hoá ra vẫn là tôi không dễ bỏ như vậy, nhưng lại căm ghét những thứ xung quanh em, thương em nhưng lại không chấp nhận em ở đó, hoá ra bất hoà âm chính là vậy.

Xin lỗi em, Ume, vì một kẻ xui rủi, tội nghiệt này yêu quý em.

[Manga] Shin’ai naru boku e satsui wo komete – Behind “me”

Image may contain: 1 person, text

Tình cờ tìm được truyện này khi đang tìm coi Shin’ai naru A-jou e no mystery. Câu chuyện kể về một câu sinh viên bình thường tên Eiji, sau một chầu nhậu say xỉn với bạn bè và chơi trò chơi nói thật, cậu tỉnh lại hoàn toàn không nhớ chút gì kí ức về 3 ngày sau đó. Một cô bạn gái sau trận ẩu đả với bọn đầu gấu, lời nói thật về gốc gác, một cô gái bí ẩn bắt đầu bóng gió về một Eiji khác. Sau đó mọi chuyện trầm trọng hơn khi lần mất kí ức tiếp theo là một cọc tiền mặt, 1 cái chày dính máu, số liên lạc với một băng đảng khét tiếng và chiếc tai của một cô gái bị gói vào khăn tay. Đỉnh điểm là khi cậu phát hiện một bản thể khác song song tồn tại và cái chết của một cô gái bị tra tấn dã man như xưa tên sát nhân hàng loạt LL đã làm.
 
Và LL không ai khác chính là cha ruột của Eiji, kẻ khiến ấu thơ của cậu là địa ngục và phải sống cuộc đời sứt sẹo đến bây giờ.
 
Thật ra motif của Boku e không mới, nhưng cũng chẳng phải cũ. Việc xây dựng và phát triển dựa trên tâm thần phân liệt với những vụ án mạng, bí ẩn vốn lấy cảm hứng từ Jekyll and Hyde, nhưng theo từng bí ẩn mở ra thì sự thật tưởng vậy hóa ra cũng không phải vậy. Từng chi tiết được đan cài khá khéo, phát triển, suy nghĩ của nhân vật cũng hợp lí, lối dẫn chuyện biết tạo ra những bất ngờ khiến người đọc hứng thú khám phá sự kiện tiếp theo. Tuy nhiên, dù không để Eiji kiểu cái gì cũng làm được nhưng thật sự nhịp truyện quá nhanh. Cho đến chương 21 mới nhất, các bí ẩn gần như được khui ra cả (hoặc là sau đấy có plot twist gì nữa không thì không biết), tuy phá được cái sự nhây nhưa dài dòng của dòng shounen nhưng khi mọi thứ chạy quá nhanh khiến cảm thấy nhân vật chính quá may mắn. Các kế hoạch, tính toán của cậu và cô gái bí ẩn “partner-in-crime” cực kì thuận lợi, thậm chí đến mồi bẫy mới nhất chỉ cần xui tí là xong nhưng vẫn trót lọt, đặc biệt khi đối diện với một kẻ vừa biến thái vừa cẩn thận như Sai.
 
Mà may mắn quá thì không thật, nhanh gỡ nút thắt thì tốt nhưng gỡ nhanh quá lại cảm giác trái chưa chín.
 
Về nhân vật, Eiji tạo ấn tượng vừa giống Kaneki vừa lại giống Andou. Sinh ra với một ấu thơ quá dã man và buồn bã nên tự giấu mình dưới tầng tầng dối trá, nén bản thân triệt để. để có thể sống khá hơn. Thế nhưng trời xui rủi thả xuống một bản thể khác quá mức cay nghiệt và bản năng nên muốn yên ổn cũng không được, cuối cùng giọt nước tràn ly, vỡ tràn như đại hồng thủy. Sống chung với lũ là chấp nhận không còn là bản thân mình, cũng chấp nhận không được bình yên tạm bợ như trước. Nhưng khác với Kaneki người thương thì rời bỏ, bản thân thành chỗ đặt kì vọng người khác, hay Andou hoặc người ta nghĩ là kẻ điên hoặc không dám cho ai biết nên cô độc triệt để, Eiji có may mắn là có những kẻ đi theo cậu cho đến bước cuối cùng, sẵn sàng mạnh mẽ vì cậu, sẵn sàng chấp nhận cậu, sẵn sàng hi sinh vì sự điên rồ của cậu cho nên kết thúc cho Eiji có lẽ không bất hạnh như hai con người cô độc kia.
 
Và tuy cái nhân cách B1 của cậu lai giả bất thiện, ngông nghênh, điên rồ thế nào thì có vẻ vẫn đứng trong lằn ranh, không khiến Eiji phải rách nát thêm nữa. Cái tai được gói trong chiếc khăn tay có phải chăng để tưởng niệm một người dám vì B1 mà hi sinh?
 
Nét vẽ tốt, biểu cảm nhân vật đa dạng và thể hiện đúng sự điên của một số nhân vật, lại linh động, có thần, thích hợp với một câu chuyện như vầy.
 
Tóm lại Shin’ai naru boku e satsui wo komete có thể không phải một câu chuyện xuất sắc nhưng lối phát triển khá độc đáo và thú vị. Hi vọng là sau chương 21 sẽ có thứ mở ra tiếp chứ thật sự nếu kết thúc ở đây thì có hơi nhanh quá.

Trà hoa nữ

-Hirate-Yurina-Silent-Majority-keyakizaka46-40037654-500-282

Hôm bữa tôi có bảo rằng nếu so sánh với hoa Acchan sẽ là cúc xanh: thuần khiết, mạnh mẽ, cứng cáp. Chiichan sẽ là hướng dương: sâu sắc, kiên định và ngông nghênh. Ume là diễn vỹ, dũng cảm, gan dạ và đầy hi vọng. Còn em, quái vật nhỏ của tôi, Thái tử điện hạ của tôi chắc chắn là một đóa hoa trà, còn phải là hoa trà đỏ, vừa duyên dáng, vừa thanh cao, lại kiêu hãnh, nhưng cùng lúc đó rơi là rơi cả một đoá, u buồn vô cùng. Người ta bảo hãy chờ em đến năm hai mươi tuổi, hoa mãn khai, đúng độ xinh đẹp nhất rồi mọi người sẽ quỳ dưới chân em. Tôi thì tôi nghĩ không cần thiết, kể từ ngày đầu tiên tôi nhìn thấy em tghim đôi mắt đen nhánh đặc quánh vào máy quay, hát khúc Silent Majority, tôi nghĩ tôi đã quỳ dưới chân em, hoa trà rực rỡ nhất cũng điêu tàn nhất rồi.

Tuổi 18 không cầu em lên ngôi Nữ hoàng lấp lánh sáng rỡ, không cầu ai cũng phải ngơ ngẩn vì em, chỉ hi vọng con đường sắp tới của em bình an, trơn tru, những người em yêu quý sẽ ở bên cạnh em càng lâu càng bền. Vì có lẽ em chọn làm the last man standing, nên cho đến khi vương quốc sụp đổ, ngai vàng rụng rơi, nhất định phải sống hạnh phúc nhé.

Tính viết part 6 của Happy until now tặng sinh nhật em nhưng bận quá, chắc là gộp chung chúc mừng sinh nhật 2 đứa cùng một lần, hai đứa trẻ sinh cùng một chòm sao của tôi.

29/05/19 Solitude

Đặt tựa là “Solitude” cơ mà căn bản tâm trạng bình thường, chỉ là khi nghe Umi no Yuurei cái từ này nó vuột ra khỏi đầu ngay tắp lự. Lời rất đẹp, MV rất đẹp, nhạc tuy không phải phong cách thường thấy của Yonezu Kenshi trọng nhịp điệu, dồn dập, phóng khoáng nhưng phải nói là thỏa mãn vô cùng.

Chỉ là cái sự dàn trải, đánh tơi này, dẫu lời nói về những mối liên kết nhưng tựu trung lại cô độc, u buồn thế nào ấy. Có lẽ vì biển cả luôn tạo cái cảm giác cô độc tận đáy tủy. Tôi đi du lịch kha khá, đi chung cũng có, đi một mình càng nhiều. Từng leo núi nhìn núi non trùng trùng điệp điệp, từng cắm trại bìa rừng hứng trọn mưa giông (vì chuyến thực nghiệm bão táp =))))))) ). Từng đi sâu vào rừng cây khô trụi ngày đông, tuyết phủ trắng xóa không thấy điểm dừng, tưởng chừng đang lạc vào một câu chuyện cổ tích, cũng từng ngồi trên bãi đá trống triền núi ngắm ngân hà sát rạt. Nhưng nếu chốn rừng núi tạo cảm giác tự do tuyệt đối, như muốn lánh khỏi thế gian an nhiên mà sống thì biển cả, cũng mênh mông vạn dặm như vậy lại thấy đơn côi vô cùng.

Cứ như thể sa vào đấy, một giây sau sẽ lập tức chết vậy.

Yonezu Kenshi đặt tựa bài là “Bóng ma biển cả”, dùng tiếng piano du dương dẫn, hit hat giữ nhịp nhẹ và bộ dây như rền như rĩ, cái giọng khàn khàn ấy đúng chất như bóng ma biển ca, có lẽ siren trong thần thoại cũng vậy, cũng ca ngợi biển cả với u sầu này để kéo rịt người ta vào đáy sâu như vầy.

Lại nói linh tinh, chỉ là nói vậy thôi vẫn là một bài hát hay, rất hay, thậm chí chắc là thích nhất của anh ta cho đến tận giờ. Tự nhiên nhớ đến Fafner in the azure, có phải Kazuki mỗi chiều đứng ngóng về phía biển, chờ một người mãi mãi, cảm giác cũng như thế này phải không?