[JO1/川川][Oneshot] Dream catcher

.Dream Catcher.

May be an image of 1 person and indoor

Disclaimer: Những nhân vật trong truyện không thuộc về tôi, họ thuộc về chính họ

Author: Irish

Genres: Slice of life, Bromance

Rating: K

Status: Complete

Summary: Những câu chuyện vụn vặt về hai dòng sông, số phận run rủi giao nhau rồi hòa làm một, đổ ra biển lớn.

A/N: Viết cho sự đáng yêu, dịu dàng của cả hai. Bắt đầu cũng gần hai tháng nhưng quá bận nên mãi mới xong. Đúng nghĩa là tào lao và vụn vặt, chẳng có ý nghĩa gì ngoài cách tôi nhìn cả hai mà thôi.

~o~~oOo~~o~

  1. Vũ nam

Ngày bọn họ trở lại cho buổi loại trừ đầu tiên là một hôm trời mưa tầm tã. Ren gọi từ cách đấy mấy hôm, hẹn cậu ở ga Shakigawa để cùng đến trường quay. Nghe cách Ren ngập ngừng đề nghị, cả tiếng “nhé” đầy trông đợi của người kia, Takumi, dù thích độc hành thế nào, cũng không nỡ từ chối. Thế rồi, xen cùng tâm trạng lo âu kết quả và ngóng đợi gặp lại anh, ngày trôi nhanh như cơn gió, thoắt chốc đã đến chân.

Cậu nhanh chóng tìm thấy người kia. Ren đội mũ bucket đen che mái tóc nhuộm bạc nổi bật, người dong dỏng, dáng hình toát nên vẻ nhã nhặn kì lạ. Anh đưa tay ra ngoài hiên, chân nhịp đều. Những ngón tay mảnh khảnh quấn lấy mưa, từng khớp ngón cong rồi duỗi, như thể dẫn từng hạt nước vào vũ điệu một khúc ca vô thanh. Dù chỉ gõ chân xuống nền gạch nhưng cách anh cong gối, thong thả dịch bàn chân qua lại, hay phần hông hơi dụng lực kéo mượt góc độ phần thân dưới, cả cái cách vạt áo cardigan lay chuyển theo nhịp cơ thể, đều khiến Takumi cảm tưởng Ren đang nhảy múa.  

Chỉ nhiêu đã đủ để Takumi bắt được người con trai đó giữa dòng người tấp nập. Người con trai của những vũ điệu bất tận, người con trai có ánh hào quang bị che giấu quá lâu.

Người trước mắt chỉ thuộc về riêng bọn họ.

Lúc Takumi tiến lại gần, cậu mới nhận ra Ren đã chú ý mình từ lâu. Nhưng chẳng như mọi khi chủ động tiếp cận, anh chỉ đứng đó nhìn cậu với đôi mắt cười cong cong. Thú thật Takumi luôn thích cách anh nhìn mình, dịu dàng vương ở từng nếp nhăn khóe mắt, ánh nhìn chăm chú, sự tán thưởng không màng che giấu. Từng thứ một dệt nên chiếc hộp kho báu, trong lót bằng hoa thơm, còn cậu là điều trân quý nhất.

Ren đút bàn tay ướt sượt vào túi quần, tay trái chiều kia lật lại để bắt tay cậu.

– Nhìn trời thế này lại nghĩ đáng lẽ không nên hẹn em cùng đi.

Anh bông đùa bảo mình là ame-otoko* đó, kẻ luôn mang theo mưa trong những cuộc vui. Vốn là muốn cùng cậu đến trường quay cho bớt hồi hộp, rốt cuộc còn làm lo lắng hơn. Giọng anh trong veo, chậm rãi, giữa tiếng người tiếng mưa, cậu cố lắm mới nghe rõ.

Takumi không thích lạnh, càng không ưa tiết trời ẩm ướt như thế này. Mà Ren thì tử tế quá đỗi, chuyện vụn vặt của người xung quanh anh đều ghi nhớ trong lòng, tỉ mỉ chăm sóc. Vì anh mà trời đổ cơn mưa, vì tay ướt nên ẩm hơi lạnh, những điều khiến đối phương không vui Ren đều khéo léo kéo ngược vào. Cậu biết thừa anh thạo đời, đủ để không tổn thương người, cũng không làm thiệt mình, nhưng người tốt đẹp phải cân đo thì vui được mấy bận?

Lúc trong trại huấn luyện ở Hàn, có lần cậu tình cờ nghe được cuộc phỏng vấn của anh với chương trình. Ren cũng như lúc này, bình thản cười nói mình là ame-otoko. Anh muốn đứng dưới hào quang, để người khác có thể nhìn thấy bản thân. Cơ mà có lẽ anh thiếu nhiều, tuổi tác thành vật cản, cánh cửa ngày càng hẹp, ánh sáng chẳng thể lọt vào. Ame-otoko mang lại mưa, cũng vận mưa vào cuộc đời mình.

Ở cuộc thi này, nói không ngoa Ren là sự tồn tại hoàn hảo và chữa lành, là cái đích mà mọi người dõi theo và thách thức để vượt qua. Thế nên dù thời điểm đó Takumi chưa thân thiết với anh, nghe con người đáng lý ra phải rực rỡ hơn thế kể về những tháng năm thăng trầm, sự đối lập khiến cậu không khỏi cảm thương.

Còn giờ đây lần nữa nghe nhắc lại, thương xót biến thành nỗi không cam.

– Nói thế nghĩa là buổi loại trừ là ngày vui ạ? Hay là vì chúng ta cùng đi với nhau?

Cậu không cam Ren là người chịu thiệt, kể cả với số phận, hay cả với chính anh.

Rồi trước khi anh kịp trả lời, Takumi đã bắt lấy bàn tay Ren vẫn luôn giấu đi rồi kéo anh lại gần. Takumi luôn đóng kín mình với thế giới xung quanh, lời muốn nói ra lúc nào cũng qua mấy tầng suy nghĩ cách trở. Lúc này, khi hơi lạnh từ bàn tay anh truyền qua da thịt, ngạc nhiên thay khiến Takumi khoan khoái lạ lùng, cũng mở một góc thành thật của cậu. Cậu lí nhí câu cám ơn. Cám ơn vì đã rủ cậu cùng đến buổi loại trừ, cám ơn vì đã luôn là một người anh đáng tin cậy.

– Em thì ngược lại đấy, đi đến đâu nắng vỡ mặt tới đó. Giờ có em đi cùng, từ nay Ren sẽ chỉ gặp trời quang mây tạnh mà thôi.

Ren nghe ngữ điệu và câu nói của cậu thì ngượng ngùng bật cười. Takumi dễ thương thật đấy, anh cảm thán rồi cong lưng, cúi đầu bảo bản thân cũng cảm ơn cậu vì đã đồng ý đi cùng.  

Hôm đấy tận lúc đến trường quay, trời vẫn không ngớt mưa. Nhưng Takumi biết ở góc nào đấy của quý ngài ame-otoko bên cạnh trời đã quang tỏa. Ánh sáng lấp lánh trong tiếng khúc khích và đôi mắt híp cong cong, vũ nhân khi cười còn rực rỡ hơn nắng vàng tháng sáu.

Còn cậu là đóa hướng dương thuận chiều, số phận run rủi được tắm mưa lành và đồng bạn cùng thái dương kia.

2. Hỏa ngục

Trong một cuộc thi sống còn, số lượng thí sinh còn đông đảo, không thể tránh khỏi việc có xích mích, ganh tị. Trước camera thì cố thể hiện những mặt lịch sự, tốt đẹp nhất, kì thực chỉ là dát vàng lên mặt, dối mình gạt người.

Hico hay nghe được vài người ngợi khen, một cách mỉa mai, Takumi là con cưng của thần. Xuất thân nghiệp dư, không có bất kì kinh nghiệm hát nhảy nào nhưng chỉ cần nhìn có thể học được, cố gắng “một chút” đã ra dạng ra hình, vai diễn này chương trình biên cũng hay, người đóng trông cũng đạt. Có lẽ vì áp lực, cũng có thể vì tự ti, họ cố tình gán lệch lạc sự thiên vị thay cho nỗ lực kinh người và tài năng thiên bẩm của Takumi.

Hico vừa nhai món cà-ri vừa quan sát người con trai tóc bạc trước mặt. Ấn tượng của đa phần mọi người về Ren là một chàng trai trẻ sáng sủa, nhiệt huyết và khiêm tốn. Trong con người mảnh mai ấy luôn chứa một nguồn năng lượng mãnh liệt, có thể ôm ấp tất cả sự tiếp cận thiến chí cũng như cọ rửa những ác ý độc hại. Đôi khi anh ngây ngô, ngớ ngẩn một chút với nụ cười phớ lớ thường trực, đa phần lại nhã nhặn, dịu dàng. Khi hòa tất cả lại, dù là kĩ năng, sức hấp dẫn hay đối nhân xử thể, đều tạo thành sự tồn tại thần thánh nhất trên con đường đến cõi ước mơ của tất cả bọn họ.

Ai kém hơn thì ngước lên ngưỡng mộ, chỉ trông anh để tâm đoái hoài. Còn kẻ có thực lực thì coi người kia là đối thủ, chỉ khi vượt qua mới đạt được thỏa mãn vinh quang. Có lẽ ai cũng biết khi chứa chấp những suy nghĩ đó, họ đã đặt Ren lên ngôi báu, choàng cho anh nhung lụa, đội lên vòng nguyệt quế, làm một vị thần quyền năng, công bằng,… và cô độc. Nhưng trong những ngày tháng áp lực nặng nề, khi giấc mơ thậm chí còn phản ngược thành con thuyền đắm, sự tồn tại quá đỗi kì diệu của Ren lại là mảnh ván gỗ giúp rất nhiều người trong số họ qua cơn sóng dữ.

Rồi đến ngày nọ, mọi người từ từ nhận ra vị thần công bình bắt đầu chừa một vị trí đặc biệt cho riêng chàng trai nọ. Từ những ngày bắt đầu, anh đã không nề chỉ dạy cho từng thực tập sinh cần mình, cũng không kiệm lời khen nếu họ tiến bộ. Nhưng với Takumi, người con trai tóc bạc lại luôn không ngớt lời ngợi ca, chẳng những riêng trước mặt cậu mà còn với tất cả mọi người, cứ như muốn khoe cho bằng hết từng điểm tốt đẹp mà mình khám phá được.

Ren luôn kiên nhẫn và tận tình, anh không chỉ để tâm đến điểm mạnh, điểm yếu từng người, còn sẵn sàng bỏ thời gian chăm chú lắng nghe những mối lo toan của họ. Cơ mà dịu dàng thật sự của Ren không chỉ thế, ai từng thấy cách Ren nhìn Takumi, cách anh cười với cậu, ắt đều hiểu. Mật ngọt và thỏa mãn sánh tràn, trân quý đến không màng giấu giếm.

Takumi là con cưng của thần. Cùng xuất phát từ con số không như rất nhiều thí sinh khác, thế mà lại bức tốc vượt lên phía trước, thậm chí đứng ngang với những người đã dùng rất nhiều năm tháng để gọt giũa. Có khuôn mặt xinh đẹp, lại chẳng phải bình hoa. Chỉ việc đó đã đủ làm nhiều người không cam, ước mong mình ở vị trí đó.

Huống chi còn là người “vị thần” kia coi trọng nhất.

Hico quý Takumi, cũng biết rõ cậu là kiểu người hướng nội, lại có ý thức lãnh địa mạnh. Những ngày đầu khi đến cuộc thi này, trừ KSIX ra, cậu không gần gũi với ai, chỉ hướng về phía trước để cải thiện bản thân và đạt mục tiêu đã định. Takumi đẹp nhưng ở thời điểm đó, trước khi cậu trở nên nổi tiếng, người ta chỉ gọi cậu là “chàng trai tóc hồng”, đến cái tên cũng không biết. Một mình cũng là điều tốt, không bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh. Nhưng trong cuộc thi thí sinh phải bày bản thân ra cho bao người soi xét, việc phải vừa chịu những bình luận ác ý, lại phải cám cảnh nói ra nói vào, tuyệt đối không phải là môi trường thuận lợi cho tinh thần.

– Em có việc gì muốn nói với anh à? Trông HICO cứ ngần ngừ nãy giờ.

Ren chống cằm nhìn Hico. Cậu vốn tìm anh để bàn chuyện, nay đối phương chủ động hỏi tới, cậu bèn thuật lại gút mắc của mình. Nghe xong, anh im lặng một lúc, tay cầm muỗng vô thức đảo khuấy phần cơm ăn dở. Rồi anh bật cười, bảo cám ơn Hico nhé vì đã chân thành nói điều em nghĩ với anh.

– Anh có lẽ không nên tỏ ra quá rõ ràng sự, nói sao nhỉ, chiều chuộng với Takumi. Nghĩ lại thì anh cũng chưa bao giờ hỏi là cậu ấy có cần điều đó không, huống chi đem lại rắc rối như Hico nói.

Hico đã chuẩn bị tinh thần khi mình hoạch toẹt xen vào chuyện đối phương, ít ra thì Ren sẽ không vui. Ngược lại, cậu nhìn thấy rõ sau ngạc nhiên lại là nhẹ nhõm thật sự chứ không phải điềm tĩnh vờ vĩnh thường ngày.

– Từ khi bắt đầu kì thi này, anh luôn muốn làm bạn với mọi người. Ai cũng đến đây vì giấc mơ, còn phải tranh đấu để leo được cao hơn, chẳng việc gì phải xa lạ, hục hặc với nhau cả. Anh nghĩ mình đã làm khá ổn. Nhưng cuối cùng anh vẫn chỉ là con người phàm tục, vẫn chẳng thể gần gũi với tất cả, cũng sẽ xem trọng ai đó.

Mới gặp anh người ta thường dễ liên tưởng đến một gã giang hồ đang thời cực thịnh. Mắt xếch hẹp dài, gò má và xương quai hàm sắc cạnh, cộng thêm mái tóc undercut nhuộm bạc, tạo cảm giác lạnh lẽo và xấc xược. Nhưng chỉ cần anh nói cười, đông giá tan thành vũng nước xuân, ấm áp sinh trưởng trong đôi mắt cong và khóe miệng rạng rỡ, còn dịu dàng vương trong giọng nói trong mềm.

Hico từng nghe Takumi nói kì thực Ren, trong cuộc thi này, rất cô độc. Takumi không thích bàn tán sau lưng người khác, đấy là lần duy nhất Hico nghe cậu nhắc đến ai đó với thái độ rõ rệt như vậy. Rồi cậu tiếp lời, không biết hỏi Hico hay tự vấn bản thân, rằng cậu như vầy có quá phiền nhiễu với Ren không. Làm nũng với anh, nói những chuyện vớ vẩn, Takumi muốn người ấy không lẻ loi, nhưng lại chẳng đủ năng lực để sẻ bớt gánh nặng.

– Hai người đang nói gì vậy?

Vừa nhắc đã thấy bóng, Takumi, tóc ướt sượt mồ hôi, bưng khay thức ăn tiến về phía họ. Ren mỉm cười kéo ghế bên cạnh mình ra, mặt tỉnh rụi như thể nãy giờ cả hai chỉ đang nói chuyện phiếm. Hico những tưởng vấn đề này được bỏ qua, nhưng ngay khi bọn họ kết thúc bữa ăn, anh bỗng quay sang nói với Takumi rằng theo lời Hico, có rất nhiều người ganh tị với cậu đấy.

Takumi tròn mắt nhìn sang, môi mím chặt, tỏ rõ vẻ bối rối. Hico cũng không biết phải phản ứng sao, với tính cách của Ren, bình thường anh sẽ không bóc trần những chuyện làm khó người khác. Nhưng cậu hiểu bản thân không có lập trường buộc anh luôn phải là kẻ nhường nhịn. Ren rõ ràng dùng cả bữa ăn để suy tính thiệt hơn, nếu chẳng phải việc anh rất muốn nói ra thì sẽ như mọi khi giấu cả vào lòng.

– Anh đã nói anh cũng vậy, cũng ganh tị với Takumi đấy. Em học rất nhanh, rất thu hút trên sân khấu, đẹp trai như vầy, tính tình còn dễ thương nữa, sao có thể không ganh tị nè.

Thấy bầu không khí sượng sùng đột ngột, anh phì cười, chuyển giọng nũng nịu ra vẻ bông đùa. Ren vẫn tử tế quá đỗi, tới cùng lựa chọn cất gọn tò mò của mình vào trong. Đoạn anh xoa đầu cả hai, cáo lỗi rằng Honda nhờ vả nhận xét về phần trình diễn nhóm rồi rời đi.

Takumi rũ mắt trầm tư, thế mà lại không hỏi Hico gì hơn, rõ là đã quan sát ra vẻ khó xử trước đó giữa bọn họ. Tối đấy, Hico, lúc đi ngang qua giường Takumi, thấy chàng trai trẻ đang lúi húi viết gì đó, đề mục là “Gửi Ren-kun”. Có lẽ Takumi hiểu vấn đề, hoặc là đơn giản cậu lại động lòng lo lắng với sự tồn tại cô đơn đó nên không thể đơn giản phủi quét những lời nói vu vơ như cát bụi mặt đường.

Một Takumi luôn đoái hoài đến Ren, một Takumi luôn cẩn thận mò mẫm lẻ loi của người nọ, Hico lúc thấy cậu chăm chút viết lá thư đã ngộ ra một Takumi như thế Ren sao có thể không trân quý?

Bởi ở vùng đất trơ trọi ráo hoảng,

Chỉ san sẻ những ngày chung đôi

Cũng đủ làm mưa rơi giữa sa mạc

Cầu vồng đôi hửng cuối con đường

.

.

.

.

.

Ren, trước đêm chung kết, lấy chiếc hộp gỗ đựng vật quý của mình ra xem. Thật lòng Ren lo lắng mình sẽ dừng ở bậc thềm dưới chân đội hình debut, anh đã nhìn thấy quá nhiều vận đổi sao dời, cũng tự thân trải nghiệm cảm giác thất bại đến trong gang tấc. Nếu lịch sử lặp lại, có lẽ Ren không ngạc nhiên đến thế, còn đau lòng thì hẳn rồi, nỗi chua xót mà giờ chỉ cần nghĩ đến đã vần vò nát bấy tim gan anh.

Lá thư đầu tiên mẹ anh gửi lên Tokyo khi Ren quyết định xa quê theo nghiệp nhảy chuyên nghiệp, bà chỉ dặn dò anh tự săn sóc bản thân, luôn khiêm tốn và cẩn trọng. Lo lắng nén thành những giọt nước, rơi rớt giữa những hàng chữ, nhòe nét mực. Hay lúc anh thông báo mình sẽ tham gia Produce 101 Japan như cơ hội cuối, anh em của Ren đã hè nhau làm một slogan, chữ xiên xiên vẹo vẹo, hình vẽ thì toàn hình thù kì quái, cốt lại vẫn tràn trề chúc phúc đứa em mình sẽ chạm tay vào ước mơ.

Rồi những món quả kỉ niệm từ học trò, từ đồng đội,… Tất cả gói ghém từng mảnh kí ức, nhiều phân tình cảm.

Trên cùng là bức thư của Takumi. Cậu xé tờ giấy trong quyển sổ nhật kí, góc giấy còn lem nhem. Chữ viết tay cậu vốn không đẹp, thế nhưng trong đấy vẫn nét đâu ra đó, thẳng lối ngay ngắn, dụng tâm rõ ràng.

“… Em có lẽ chưa đủ trải đời để lên tiếng về việc này, chỉ là em nghĩ Ren sẽ vui hơn nếu em bộc lộ suy nghĩ của mình, nhỉ? Với em, ganh tị, nếu trong giới hạn hành động cho phép, không phải là việc sai, cũng chẳng cần thiết phải kìm hãm. Ganh tị như hỏa ngục vậy, nó sẽ thêu đốt tâm hồn mỗi người, đau đớn, thống khổ, cùng lúc lại kích thích, rạo rực. Muốn đứng ở vị trí đó, thậm chí muốn vượt lên cao lên xa nữa, và chỉ có kiếm báu được trui ra từ lửa luyện ngục mới có thể đi trên con đường đó được.

Mà em thì luôn muốn làm thanh kiếm báu đó.

Nếu ngày nào đó em cũng trở thành nỗi khao khát, kẻ trui rèn nên những thanh kiếm thì đó chính là vinh hạnh của em, cũng là một tầng hỏa ngục tinh luyện nữa. Em sẽ không ngủ quên, cũng không dừng bước, càng không thụt lùi, ganh tị đó Ren cũng không thể lo lắng thay em được, cũng chẳng cần thiết phải nghĩ vì em đâu.

Ren chỉ cần làm những gì anh thích là được, đó chính là hạnh phúc của em. Chúng ta đã nói rồi phải không, là phải cùng nhau hạnh  phúc đó.”

Takumi lúc nào cũng vậy, biết cách đào rỗng ưu tư và kiêng dè lòng anh. Người ngoài nhìn vào có lẽ nghĩ cậu nhỏ bé, dè dặt, là người đứng dưới cánh của Ren, nhận sự chăm sóc. Kì thực Takumi kiên định và chuyên chú, là kẻ thật sự có cốt lõi mạnh mẽ, chẳng gì có thể lung lay. Trong góc khuất của chỉ riêng bọn họ, cậu là một trong những trụ cột, chống đỡ những mông lung, áp lực của anh, để Ren có thể làm một hình mẫu lí tưởng, hoàn chỉnh như kì vọng.

Ren, trong nhiều năm cô độc ở Tokyo xa lạ, đã luôn tự vấn mình chẳng lẽ không đáng để hạnh phúc. Nếu có, tại sao mãi thứ cảm xúc no đủ đấy lại chẳng viếng thăm anh?

Giờ anh đánh cược cả vào lần cơ hội cuối này, hi vọng như lời phúc lành của cậu, rằng cả hai sẽ cùng chạm tay vào hạnh phúc.

Rằng họ sẽ đi tiếp con đường rực rỡ, sáng rọi.

Cùng nhau.

3. Stereotype

Ren gặp Takumi lần đầu là ở buổi đánh giá xếp lớp. Cậu trai tóc hồng sậm ngồi dãy sau bên trái, Ren lúc ngoái đầu quan sát mọi người, bị vẻ đẹp đó cuốn hút, ghi nhớ mãi không thôi. Sau phần thi của KSIX và quá trình luyện tập bài hát chủ đề của Takumi, chứng kiến một kẻ chưa trải qua bất kì đào tạo nào lại có thể trình diễn tự tin và nổi bật như vậy, rung động ban đầu chuyển sang một nỗi khao khát bí ẩn. Ren khó kềm lòng ngợi khen, kì vọng, rồi lại muốn thân cận, gần gũi với người con trai ấy hơn.

Takumi có vẻ ngoài nổi bật, mắt to đuôi sắc, nét thanh tú, hợp với đường môi mảnh, tạo cảm giác lành lạnh, kiêu kì. Người ta từ ngoài nhìn vào thường đem anh đặt cạnh những điều diễm lệ: như đóa hồng sắc sảo mà mảnh mai, hay thậm chí là chàng “công chúa” được bảo bọc trên tháp ngà.

Vậy mà Ren lại sánh cậu với một loài hoa dại. Công viên gần nhà anh cứ hè đến lại đón chào một mùa cát cánh. Ren vẫn nhớ khung cảnh biêng biếc trải dài khi đạp xe ngang qua trên đường về từ trung tâm dạy nhảy. Cát cánh nở rộ thành đồng, lan rộng đến tận chân trời, không gì bó buộc được sức sống mãnh liệt đó. Cánh mềm bung vặn, sắc tím nhạt dần về đầu cánh, mang vẻ nhã nhặn, khiêm cung, dù ngộp cả một khoảng vẫn không tạo cảm giác đua tranh, đòi nổi trội.

Tựa như Takumi vậy.

Sau những định kiến bề ngoài là e dè, ngại ngùng, khiến người ta cảm thấy đáng yêu vô cùng. Ren từ những ngày đầu tiên quan sát cậu, đã tin rằng ngày nào đó, tựa thảm dài hoa cát cánh, cậu sẽ bừng nở lan tràn, làm đẹp lòng người, lại không gây ngột ngạt, bức bối. Thế nên từ đầu đã chọn cậu cho vị trí trung tâm ở vòng đối đầu nhóm, cũng không ngạc nhiên khi cậu thu hút khán giả và đứng đầu trong vòng thi. Cánh đồng cát cánh mà anh góp yêu thương, chăm chút, đến kì khai hoa còn nao lòng người hơn Ren mong đợi.

Phàm gì nổi trội thì đi cùng ganh ghét, dèm pha. Tuần thi thứ chín, Takumi tụt sâu xuống hạng mười hai, đó không chỉ là cú sốc với khán giả mà còn tất cả bọn họ. Ở thời điểm quay chương trình, để tránh rò rỉ thông tin, thí sinh đều không được tiếp xúc với các nền tảng truyền thông. Sự thay đổi thứ hạng đột ngột khiến nỗi bất an trong mọi người nhân lên bội phần, đặc biệt là giữa những người thân thiết với Takumi. Họ đều biết cậu từ bỏ tất cả, tiệt hết đường lùi để đến đây, đã bước đi thì không có quyền ngoái đầu lại.

Takumi vậy mà tiếp nhận kết quả với thái độ thản nhiên. Cậu chăm chỉ luyện tập, vẫn cười cười nói nói. Ren cũng vì vậy mà không thấy nặng nề như mọi khi. Anh luôn cho rằng trong cuộc thi mình đã ăn gian trước kĩ năng và kinh nghiệm, tự thấy bản thân phải có trách nhiệm trước nỗi buồn và thất bại của từng người. Nhưng Takumi thì khác, Ren biết cậu cần ở anh không phải là trụ cột hay vạch đích, mà là một người có thể đẩy tiềm năng của cậu vượt qua cực hạn. Cậu của hiện tại sẽ không khổ sở quá lâu, cũng sẽ không cần sự lo lắng của người khác. Tưởng chừng mảnh mai như loài thân thảo, nhưng rễ cắm sâu xuống bao tầng đất, tồn tại dẻo dai và bền vững. Bất cứ ai muốn tước đoạt sẽ bị loài hoa họ chuông khước từ, thà là buông rũ còn hơn là cố bám víu đẹp lòng kẻ khác.

Ren luôn thích đôi mắt của Takumi, to tròn lúng liếng, vừa dè dặt, dòm chừng, lại vừa nũng nịu, lấp lánh, tựa một chú mèo hoang chinh phục nghìn đêm đô thị. Ở vòng xếp loại lần ba, người hâm mộ của Takumi thành công đưa cậu khỏi vị trí nguy hiểm. Khi thấy cậu cố gắng điều chỉnh nét mặt, kiềm nén giọng nói và nước mắt, thấy đôi mắt anh yêu quý đỏ bừng, trộn lẫn cả sự nhẹ nhõm, bất kham và cả chấp nhất, lòng Ren, thay vì sầu thương, lại lấp đầy bằng sự tự hào. Biến số này là bước ngoặc, để cho Takumi nhìn rõ lại con đường đã đi và lối rẽ sắp tới, chỉ khi người ta hiểu thấu tâm can bản thân mới có thể đập vỏ, lột kén, sinh trưởng thành hình hài hoàn chỉnh. Anh biết cánh đồng cát cánh này sẽ ngày càng trổ rộ, không phải chỉ dăm ngày nhất thời, mà là luân phiên từng hạ.

Nếu trời run rủi cho anh cùng cậu ra mắt, đồng hành nhiều năm về sau, Ren tự hứa sẽ dành thời gian chăm sóc duyên phận này bằng tất cả những gì mình có.

Để ước mơ này không chỉ tàn úa như một giấc mộng đêm hè.

Để cánh đồng hoa họ chuông này cắm rễ thật sâu, sinh trưởng mạnh mẽ, khiến người ta thừa nhận cậu xứng đáng một góc trời riêng.

Để đến một ngày anh không còn ở cạnh cậu nữa, nhìn lại vẫn thấy hoa thắm biếc hằng năm.

4. Trấn

Hôm chiếu “Trick house”, mọi thành viên đều tụ tập lại để theo dõi. Ren vốn nổi tiếng là người điềm tĩnh, dù tình huống nào cũng có thể bình thản đối mặt, suy nghĩ trình tự, lớp lang. Vì thế, ai trong số các thành viên đều tò mò liệu những trò giật gân trong chương trình có thể phá vỡ được sự vững chãi đó không. Hay thật sự người như đất dưới chân, đá dựng thành núi, khó mà chuyển dời.

Đúng như dự đoán, Ren đối mặt với những trò hù dọa với bộ mặt cực kì bình tĩnh, đến độ Sion bật hỏi: “Này Ren, anh là AI à?” Ren bật cười ngượng ngùng, nhanh chóng đáp lại bằng giọng điệu chắc nịch quen thuộc, rằng không, anh đã sợ lắm đấy. Ngoài mặt trông thế thôi, chứ tim anh đã vượt ngưỡng cho phép nhiều lần. Thế nhưng rõ ràng anh thì thầm với bản thân là phải bình tĩnh nhưng lại đi kèm với nụ cười thường trực, rõ ràng nhịp tim tăng cao nhưng lại chui vào chăn cùng quái vật, sự trái ngược làm mọi người khó lòng hiểu nỗi Ren có thật sự lo sợ hay không.  

Rồi vài người lại tặt lưỡi, đó là Ren mà, kì diệu như vậy cũng không phải chuyện lạ.

Còn Takumi lại tin vào lời anh nói, rằng anh đã hoảng sợ, chỉ là bản năng rèn giũa che đậy được xáo trộn thôi. Có lẽ cậu kiêu ngạo với vị trí của mình bên cạnh anh, nhưng Takumi, kể từ vòng position, đã tin “vị thần” kia cũng chỉ là con người, cũng có những xúc cảm trần thịt như ai. Thời điểm đó, Takumi, tự thấy mình còn yếu kém, sợ kéo chân đồng đội nên tập luyện riêng đến tờ mờ sáng. Lúc về thì lại thấy anh ngồi ngoài hành lang ghi ghi vẽ vẽ đội hình vũ đạo cho Highlight. Thầy Warner lẫn anh Honda đều có những phản hồi không tốt cho nhóm ở giai đoạn nước rút, chủ yếu ở chỗ vũ đạo nhàm chán, không có điểm nhấn, khó mà chiến thắng. Nhiều người biết Ren có thể làm được nhiều hơn vậy. Thế nhưng anh lại đặt nặng nền tảng của từng thành viên trên cả bản thân, muốn họ nổi bật nhưng lại cũng không làm khó ai, cuối cùng lại thành kìm hãm chính mình.

– Cứ như vậy sẽ không ổn mất. Takumi à, anh sợ những quyết định sai lầm của anh sẽ ảnh hưởng nhiều đến nhóm. Họ đã tin tưởng anh như vậy, anh cũng biết họ có thể tỏa sáng thế nào, vậy mà giờ mọi thứ cứ đi vào ngõ cụt. Nói ra thì xấu hổ nhưng anh nghĩ kĩ năng lẫn kinh nghiệm bản thân đều khá tốt, nếu anh không che chở được họ, không chỉ mỗi buồn bã, đó còn là nỗi tủi hổ to lớn của anh.

Anh chống cằm nhìn cậu, giọng cố tỏ ra bông đùa, môi thành thói quen kéo thành nụ cười mỉm, nhưng bàn tay còn lại cầm bút của Ren lại xoay chuyển liên tục, bối rối thấy rõ. Kể cả khi trong đêm vắng, anh bày phiền muộn của mình ra trước mặt Takumi, phần nào đó của Ren lại vô thức che đậy cõi lòng kín kẽ.

Người không phải mạnh mẽ như ai cũng nghĩ, ngược lại đủ lo âu và dày yếu đuối. Sự yếu ớt bị chôn chặt dưới tầng tầng đáy sâu, nhưng càng giấu lại càng lo lắng, sợ rằng con người thật không đuổi kịp kì vọng, không rực rỡ như người xung quanh trông cậy. Ren khao khát sự công nhận quá lâu, thế nên viễn cảnh đó lại cấu thành nỗi sợ vô hình. Anh ngụy trang bằng lớp đất đá dày, ngăn những trận động đất, xao động âm ỉ hiện hữu ra mặt ngoài. Nếu bảo vẻ bất biến kia là mặt nạ thì lớp mặt nạ đấy, theo những ngày tháng chơi vơi, cô độc đuổi bắt giấc mơ của Ren, đã ăn vào máu thịt anh, khó mà gỡ ra được.

Cậu không biết nếu người khác sẽ khuyên nhủ như thế nào, có lẽ là mấy câu điển hình như phải thành thật với chính mình, phải mở lòng hơn, chỉ có thấu hiểu mới liên kết người với người. Takumi thừa biết lí thuyết nói dễ hơn làm, sao có thể bộc bạch khi sâu trong lòng là dung nham rực lửa, là những xáo trộn khó kềm. Thứ Ren cần là thời gian và sự tiếp cận chia sẻ chủ động – điều mà anh mới là người thường xuyên cho đi, chứ không phải những khái niệm sáo rỗng nạo cạy, phơi bày cái tôi của anh trước ánh mắt người khác.

Và nếu Ren cho phép, cho đến ngày anh thấy đủ an toàn để nới bỏ phòng thủ, Takumi sẽ ở đấy làm người trấn giữ, để anh không phải cô độc chờ đợi nữa.  

5. Breathe

Ren phát hiện cậu có bệnh hô hấp vào ngày luyện tập “Raise the flag” đầu tiên. Ngay lúc Takumi nén cơn buồn nôn trào đến cổ họng, cố hít thở thật chậm để giảm cảm giác đau ran lồng ngực, anh bỗng đề nghị cả nhóm nghỉ ngơi chốc lát. Việc một người cần mẫn như Ren chủ động đưa lời lập tức được mọi người đồng ý, nghĩ lại thì anh đã làm việc cực lực cho nhóm, từ việc biên vũ đạo đến chỉ dẫn từng người, hẳn là cũng mệt mỏi.

Khi mọi người tản ra để luyện tập riêng, Ren bèn kéo cậu đến một góc, cởi khẩu trang cậu ra rồi gấp gáp hỏi có phải cậu khó thở không. Mày cau, mắt nheo lại, nét mặt nghiêm túc, trong khi chỉ cậu tư thế ngồi thả lỏng nhô về phía trước. Cả cái cách anh giúp đếm nhịp để cậu điều chỉnh nhịp thở, tất cả vừa dịu dàng lại có chút gì đó khắc chế. Cho đến khi chắc chắn Takumi đã ổn, anh mới hỏi kĩ càng về triệu chứng, rằng là bệnh cũ hay đột nhiên mà có, thậm chí còn muốn chắc chắn cậu không vì căng thẳng quá độ mà thành.

Kể ra thì đây là căn bệnh mãn tính của Takumi, cứ mỗi dịp chuyển mùa lại tái phát, nếu vận động mạnh liên tục mà không điều chỉnh thích hợp ắt gặp hiện tượng khó thở. Cậu sống chung với lũ đã lâu, cũng học cách vượt qua trong thời gian theo đuổi nghiệp bóng chày. Chỉ là có lẽ điều kiện không khí ở khu luyện tập không đủ thông thoáng, hoặc nhịp sinh hoạt bị xáo trộn, cộng cường độ luyện tập nặng nề nên hôm nay mới có triệu chứng rõ rệt như vậy.

Ren nhìn ra, lại biết thừa Takumi không muốn thành gánh nặng, cũng không đòi thương hại của bất kì ai, nên tinh tế dò hỏi. Họ cùng nhau tìm đến bộ phận y tế để kiểm tra, anh cũng dùng kinh nghiệm của mình với những học sinh sức khỏe kém để giúp Takumi điều chỉnh cường độ tập luyện. Nếu cậu không muốn tỏ bày, con người dịu dàng kia cũng không bao giờ nói ra.

Khá lâu sau này khi họ đã cùng tạo nên JO1, Takumi cũng mở lòng hơn với những thành viên khác, riêng việc này lại chưa có dịp nói ra, mà hẳn là cậu cũng cảm thấy không cần thiết. Cho đến khi trong một chương trình xem tướng tai mà cả nhóm cùng tham gia, khi người thầy bói bảo cậu hô hấp kém, Takumi ngạc nhiên, vô thức liếc về phía anh, cũng chạm phải ánh mắt sửng sốt của Ren, trong khi các thành viên khác đều ít nhiều ngỡ ngàng. Căn bệnh của cậu là bí mật nhỏ bé của hai người họ, lúc mở ra Takumi bất giác tự hỏi tại sao năm xưa, cậu giấu kín mình sau bức mạng che, người ấy chỉ cần nhìn qua là đã nhận rõ.

Để rồi lặng yên coi sóc.

Để rồi cẩn thận quan sát bao đợt chuyển mùa.

[END]

Chú thích:

* Ame-otoko (雨男): kanji bao gồm ame (雨) nghĩa là mưa và otoko (男) nghĩa là người đàn ông, ý chỉ những người đàn ông mà dù đi đến đâu cũng thường kèm theo mưa, nhất là những dịp vui vẻ, hoạt động ngoài trời như cắm trại. Nếu là phụ nữ sẽ được gọi là ame-onna (雨女). Hiểu rộng hơn thì đây là từ dùng chỉ những người thường xuyên gặp xui xẻo trong cuộc sống.

21/04/2021 Vô đề

Nhiều lúc tôi lại thấy ông trời quá độ bất công với Bạch Hổ. Năm nay cậu trẻ 26 tuổi, mới chỉ đi được 1/4 đời người. Vậy mà mà tất cả bi ai, khốn nạn nhất người ta có thể trải qua trong một đời đều nếm trải cả trong 1/4 đó. Có người đã hỏi rằng nếu gian truân phải trải qua đều để đến một tương lai sáng lạng, thì con đường hoa của cậu phải rực rỡ cỡ nào để bù đắp lại nghìn đau vạn khổ Bạch Hổ phải trải qua.

Cuối cùng thì tôi vẫn chưa thấy được ánh mặt trời đó rọi chiếu lên cậu.

Mỗi một album là toàn bộ tâm huyết, tình yêu, áp lực, thậm chí là sự dày vò với người sáng tác. Bạch Hổ thai nghén gần 1 năm trời, không ngừng trui rèn để hoàn chỉnh âm nhạc, mài bén thanh sắc để không uổng với kì vọng của mọi người. “Romanticize” quả thật đủ xuất sắc, nếu trước đây tôi phải ngần ngừ tự hỏi đâu là album tuyệt vời nhất cậu đã sản xuất, thì giờ có thể dõng dạc mà chọn “Romanticize” là sự no tròn nhất cậu đã dành cho người hâm mộ. Bạch Hổ nói riêng và NU’EST nói chung làm tôi ngạc nhiên, rồi lại càng làm tôi yêu quý. Đáng lẽ ra cậu giờ có thể yên tâm tận hưởng trái ngọt mình cố công vun trồng cùng đồng bạn, có thể thoải mái nhận được những lời ngợi khen. Vậy mà ông trời lại bất công, lúc này đây lại tước đi người bà mà cậu yêu quý. Bạch Hổ trọng tình thân, chỉ cần nghĩ đến nỗi đau cậu phải trải qua lúc này, cái lúc đáng lẽ không cần ưu tư gì nữa lại thấy tim đau xé. Chả nỗi đau nào nặng nề hơn nỗi đau chia lìa vĩnh cữu, vậy là lần nữa, ngay lúc đáng lẽ không nên nhất ông trời lại tước đoạt khỏi cậu.

Hôm qua tôi đọc bài phỏng vấn của cậu, cậu bảo thích sự tĩnh lặng, thích ban đêm, thích việc lặn. Cậu bảo đó là thời điểm yên tĩnh nhất trong ngày, cậu bảo khi cậu lặn cậu chẳng nghe được gì cả, ngay cả hơi thở bản thân, yên tĩnh tuyệt đối. Thật ra đọc vào, không biết có phải tôi thương cậu mà nhạy cảm quá chăng, mà thấy cậu kì thực sứt sẹo hơn sự ổn định, hạnh phúc cậu bọc lên bên ngoài. Cậu trẻ của tôi là người biết tận hưởng những hạnh phúc xung quanh dù là nhỏ bé nhất, nhưng có lẽ, tận cùng sâu trong đáy tâm hồn là sự vỡ vụn khó nói thành câu. Chỉ có sự yên tĩnh tuyệt đối, không có bất kì va chạm gì với thế gian ngoài kia mới tạo được thành luỹ an toàn đó.

Thế mà định mệnh thì lại luôn giễu cợt cậu, chẳng để những mảnh vỡ ấy lắp lại vào nhau…

Bỏ wordpress lâu vì bận, giờ quay lại nói những lời u sầu này đúng là không nên, nhưng lại không nhịn được thương xót cho cậu nhóc mà tôi yêu quý hết mực. Đáng lẽ tôi nên từ bỏ việc hi vọng cậu mãi an yên, hạnh phúc, nhưng lại không ngừng van cầu thế nhân đối xử tốt với cậu một chút, một chút thôi là được rồi.

Vì nụ cười thật tâm của cậu rạng rỡ hơn ánh mặt trời, vì đôi mắt nâu đấy chỉ đáng để thấy hạnh phúc chứ không phải quạnh quẽ như ráng chiều hoàng hôn. Thành thật chia buồn cùng cậu, và thêm một ngày tôi chỉ biết nói yêu Bạch Hổ rất nhiều. Chắc chắn sẽ tốn thời gian, nhưng lời hứa thì tôi chắc chắn sẽ thực hiện, rằng chỉ cần ngày nào cậu còn làm nhạc, còn yêu âm nhạc hết lòng, tôi sẽ vẫn viết về âm nhạc diệu kì đó. Hứa đấy.

[Drabble series][Tokyo ghoul] Mười ba mùa trăng treo

Mười ba mùa trăng treo

Moon Phases Art Print | Moon phases art, Celestial art, Star art

Disclaimer: Những nhân vật trong truyện không thuộc về tôi, họ thuộc về Ishida Sui

Author: Irish

Genres: Slice of life, Romance, Smarm

Rating: T

Status: Complete

Summary: Mười ba mùa trăng treo, chúng ta hiểu nhau nhất, cũng là những kẻ không thấu nhau nhất

A/N: Drabble series được lấy cảm hứng dựa trên bộ lịch của người Celtic xưa, trong đó thay vì mười hai tháng, họ có tất cả mười ba tháng, mỗi tháng ứng với một loại cây, với các hình ảnh biểu trưng hay các sự kiện liên quan. “Mười ba mùa trăng treo” gồm từng mẩu truyện ứng với từng hình ảnh đó, cốt viết ra để chúc mừng sinh nhật hai vị vua của tôi. Chúc mừng sinh nhật họ đến nay đã 5 năm, lời muốn nói năm nào cũng nói cả rồi, cũng cạn từ cạn ý. Thế nên để đây món quà này, từ vụng ý nông, chỉ là muốn thể hiện tôi vẫn yêu quý họ nhiều thế nào.

Vẫn câu nói cũ, nếu thế giới có muôn nghìn, hi vọng rằng họ sống trong một quyển sách mà họ có thể hạnh phúc cùng nhau.

1.  Beth[1]

Arima suy nghĩ cả tháng trời vẫn không biết nên làm gì để chúc mừng lễ thành nhân[2] của Kaneki. Không ai được mang đồ vật vào Cochlea, ngay cả bộ kimono hắn chuẩn bị cũng bị Haisaki từ chối. Dọc đường đi đến tháp ngục, nhìn những người trẻ tuổi xúng xính muôn hồng nghìn tía, ai cũng tươi rói rạng ngời, hắn lại thấy trái tim mình như bị ai kéo rịt, nặng trì, rũ rượi.

Cuối cùng, chuyện duy nhất hắn làm được là đặt cho Kaneki một cái tên.

Hai trong cà-phê và Se trong thế giới. Mong rằng đổi một cái tên người có thể đổi một cuộc đời, chẳng còn bi ai, né xa sầu muộn.

2.  Kì tiễn đưa

Năm đó, đông rét đậm. Đầu tháng hai mà như vẫn còn tiết Đại Tuyết[2], trắng xóa trùng vây. Kaneki đứng một mình ở hành lang :re, ngẫm nghĩ về kế hoạch sau cuộc họp với Goat, bỗng chú ý đến một người đàn ông nọ. Gã thọt chân, vất vả lắm mới kéo chiếc xe đẩy đến bãi đất trống tạo từ tàn tích của khu nhà cũ. Đoạn, gã hì hục lôi bó cây trên xe xuống, bật hộp quẹt châm lửa đốt từng cành một.

Gió cuối đông rít gào, gã cố mãi, lửa lên rồi tắt. Thế mà gã cứ kiên nhẫn, trông thành kính vô cùng. Ma xui quỷ khiến Kaneki ra ngoài hỏi chuyện, biết rằng đó hóa ra là nghi thức xưa cũ. Văn hóa Celtic bị bụi mờ thời gian che lấp, còn gã là kẻ tha hương, giờ chỉ biết đưa người đi bằng những cành thanh lương trà.

– Thanh lương trà cầu cho linh hồn qua thế giới bên kia, không còn chịu tội chốn này nữa.

Rồi gã hỏi anh, trông cậu chẳng khác gì tôi, có muốn cùng nhau gửi lời tiễn biệt.

Kaneki gật đầu, làm theo, đầu lẩm nhẩm tên từng người, thoáng chốc đầy vung. Một cho Hide, một cho Shirazu, một cho Hairu,… Cành thanh lương trà cuối cùng là cành bị tật, lớp vỏ đen dày chuyển một phần trắng phếu, loang như tóc người kia.   

Kaneki không đốt, đem về cắm nó vào lọ, để ngay đầu giường. Nếu người vẫn còn chút vấn vương trần thế, ước rằng đậu hồn lên cây, bầu bạn cùng nỗi nhớ nhung này.

3.  Changeling

– Kaneki chắc hẳn là một đứa trẻ tiên bị đánh tráo.

Sau khi bắt được Rết, Arima bỗng nói vậy với Hirako. Hắn rê tay quanh miệng tách, rũ mắt mơ màng. Không biết có phải hương cà phê nồng quá nên người say, bộc bạch lòng mình.

Hắn chứng kiến nhiều, những con người trở thành bán ghoul, rồi họ thân nhúng chàm, không tìm ra chính mình nữa.

Vậy nếu Kaneki là nhân loại, cớ sao lúc nhơ nhớp trong bùn, điên loạn cùng cực, vẫn có thể đọc nên những dòng thơ thơm mùi nắng? Tuổi thọ lâu dài, tinh thần vẫn chỉ là đứa trẻ tiên lộng lẫy, xa cách, không để đất vướng gót chân.

4.  Muôn mặt nạ, nghìn dáng hình

Trong lần thăm ngục nọ, Arima bắt gặp Kaneki quay về. Anh hành xử chẳng khác gì Haise mà tất cả bác sĩ lẫn quản ngục quen biết, thế nên cũng không ai bận tâm.

Nhưng Kaneki biết hắn biết. Cả hai nhìn nhau một lúc lâu đến khi Arima cất lời. Hắn cúi đầu nhìn cuốn sách tranh về Hades[3] trên bàn, bèn hỏi, Persephone[4] chưa đến trọn mùa sao đã về sớm thế.

Anh đáp câu hỏi bằng câu hỏi, thế hắn hi vọng anh là ai đã nào. Là hoàng hậu địa ngục hay cô con gái ngoan của Thần mùa màng?

– “Hãy nhớ bạn là một diễn viên trong thước phim gọi là thế giới”[5]. Tử thần trắng à, anh kì vọng người trước mắt là ai thì mới biết giao ước có thành không chứ.

Arima kéo cuốn sách về phía mình, lật lật mấy trang mới đáp, câu chuyện vô thưởng vô phạt bỗng nghiêm túc lạ thường. Hắn bảo trước mặt thế gian diễn vai nào, ra sao không quan trọng, chỉ cần anh thành thật với chính mình là được.

Rồi hắn nhoẻn miệng, màu nụ cười trắng như màu tóc.

5.  Mưa

Ngay khi Hirako gật đầu, đám trẻ đội Không vội ùa lại quanh thi hài của Arima. Nước mắt như mưa còn xác thân hắn là nhành lan bạch cập, tưới quá nhiều nên rũ rượi, úa tàn. Kaneki biết ở đây ngoại trừ anh vô tri, tất cả đều đã biết trước kế hoạch của hắn, cũng biết nhiệm vụ này là cỗ quan tài.

Nhưng Bạch Tử thần tàn nhẫn trong mắt thế nhân lại là kẻ dịu dàng nhất với bọn họ. Có thấu lí lẽ người đó cách mấy vẫn không nhịn được sầu thương.

6.  Birth

Một thanh tra đội S1 mang thai, Ui miệng thì than phiền việc nhiều nay càng nhiều, nhưng nét mặt tràn đầy vui vẻ. Giữa môi trường cái chết là lẽ đương nhiên, chớp mắt người quen đã giã từ, chút sự sống le lói cũng làm người ta hân hoan.

Haise không nhớ chút gì về quá khứ, thấy người vui lại tự hỏi ngày mình ra đời, cha mẹ có xem sự tồn tại của mình là quý báu nhất thế gian?

Nhưng giờ anh chẳng có ai cả. Miệng chắc nịch Arima như cha, còn Akira như mẹ, lòng lại nghĩ chỉ cần trong tim họ có chừa phần nhỏ xíu cho mình, Kaneki đã hạnh phúc lắm rồi.

7.  Quân vương

Kaneki biết mọi người gọi mình là Đức vua, một vị vua Vô Danh. Những lúc như thế, anh lại thấy tự hoài nghi. Ý niệm chẳng còn của duy nhất bản thân nữa, tự do cũng không chỉ thuộc về mình. Nay sau anh là thần dân quy phục, anh chỉ được phép làm họ vui, không để họ buồn nỗi buồn người thống trị.

Rồi Kaneki lại nhớ về người kia – kẻ truyền lãnh địa cho anh.  Đấng Quân vương đội vương miện gai, ngồi trên ngai chông đã nghĩ gì trong những ngày tháng cô độc đó?

8.  The hanged man[6]

– Nếu ngày nào đó cậu nghĩ mình không thể chịu được việc này một mình, cậu có thể nói ra. Chỉ là hãy tìm người đủ mạnh và đáng tin cậy, vì sự thật này chỉ mang lại rắc rối mà thôi.

Arima đã nói thế khi cùng uống cà-phê ở máy tiện lợi CCG với Hirako. Cả hai trên tầng cao, xuyên qua cửa sổ kính, dõi theo dáng hình xiêu vẹo của Ui. Không cần đến ý của Arima, bản thân Hirako đã suy nghĩ nhiều về chuyện này. Nhất là sau cái chết của Hairu, gã nhiều lúc không nỡ để Ui ngoài cuộc. Anh đã mất rất nhiều qua những cuộc chiến, bản thân lại là người coi trọng tình thân, cứ bị bỏ rơi ngoài viền lề sẽ có ngày phát điên trong cô độc.

Thế nhưng thế giới người đó lại trắng đen rạch ròi. Nếu biết được tất cả nhập nhằng, giả dối, kể cả sự tồn tại cao quý nhất của Arima Kishou, người đó sao còn có thể tỉnh táo, không buồn không đau. Nghĩ tới nghĩ lui, Hirako tình nguyện làm kẻ hi sinh, để Ui hạnh phúc thoáng chốc.

Đêm trước ngày phán quyết, Arima bỗng nhắc lại chuyện cũ. Hắn bảo bọn họ cố chấp như nhau, rõ biết mình ước ao điều gì nhưng lại nhất quyết từ bỏ nó.

9.  Hạt phỉ

Lúc Haise mới rời khỏi Cochlea, đích thân Arima bắt cặp, dẫn anh đi những nhiệm vụ đầu tiên. Anh luôn cố ra vẻ thong thả điềm tĩnh, nhưng tâm trí trắng xóa, kí ức trống rỗng. Nhiệm vụ lần đó về người mẹ ghoul săn người vì đứa con đói khát của mình. Là đúng với giống loài này nhưng lại là tội ác tày trời với giống loài kia, thứ chênh vênh này làm kẻ chẳng rõ gì như anh trở nên bạc nhược.

Khi đấy là mùa phỉ, sau trận chiến, hạt rơi đầy đất. Haise thu dọn, quay lại đã thấy hắn cởi áo khoác, làm túi gói hạt phỉ. Cùng nhặt nào Haise, nướng hay rang cùng cà-phê, mùi vị đều sẽ làm cậu thích thú đấy. Hắn vụng về mà chân thành, vậy mà đủ trấn an thứ bất hòa vặn xoắn anh những ngày mông muội.

Rất lâu sau này, cứ đến cuối hạ, anh lại đến khu rừng cũ đem hạt phỉ về làm món cho :re. Nhưng cố nhân nay không còn, chỉ mình anh lụm nhặt từng mảnh kỉ niệm xưa.

10. Dyonysus[7]

Mùa Giáng sinh đầu tiên sau khi Kaneki rời Cochlea, Hairu đem từ đâu mấy chai vang đỏ, bảo hôm nay phải uống đến say mèm mới thôi. Cô nói dẫu anh là thân phận gì chăng nữa, kể từ bây giờ anh đã ở S3, anh đã là gia đình của tất cả bọn họ. Đón chào một thành viên mới sao có thể không ăn mừng.

S3 trước khi phân tán không có gì cả, chỉ có nhau.

Cuối cùng người đầu têu lại gục trước, miệng vẫn lèm bèm mình là Dynonysus. Vị thần mang lại hân hoan, vị thần mang đến những cơn say bất tận, rồi người ta có thể lãng quên bao phiền muộn ngoài đó.

Arima cầm ly rượu còn đầy của mình, ngẫm nghĩ rồi chạm cốc với Haise. Hắn nói câu chào mừng, đổi lại được nụ cười rạng ngời của bán ghoul kia.

11. Từ bỏ

Saiko lúc nhàm chán, tự nhiên tìm đọc “Cuốn theo chiều gió”. Nó mất cả tháng trời mới đọc xong, cuối cùng chạy đi tìm Tooru. Nó hỏi cớ sao Rhett yêu nàng Scarlett sâu đậm như vậy, lúc chia tay lại lạnh lùng, cay nghiệt đến thế, cứ như chỉ là con gián dưới chân. Cả hai đứa trẻ vẫn chỉ ở tuổi thành niên, còn thiếu hụt quá khứ, chẳng hiểu được tình cảm thông thường, lật tới lật lui rồi bỏ cuộc.

Mãi đến cái ngày Haise giết Bạch Tử thần, phản bội lại CCG, đội Quinx tứ tán, Saiko mới hiểu được một chút. Vì quá mức yêu quý, trân trọng nên khi liên kết vỡ vụn, thất vọng thoái chí, người ta đâm ra căm ghét.

Nhưng có lẽ Saiko quá ngốc, thay vì kí ức đau khổ, nó lại toàn ghi nhớ những ngày tháng vàng son ấm áp giữa bọn họ, hận không được nên chỉ đành từ bỏ.

12. Công bằng của Cái chết

Những thanh tra làm việc trong CCG đã định trước có thể một đi không trở về. Ngày hôm trước nói cười, ngày hôm sau có thể nằm sâu dưới bảy tấc đất. Muốn sống lâu hơn một chút, tồn tại đáng ghi nhớ hơn một chút, bọn họ chỉ có thể học cách mạnh hơn.

Kaneki lần đầu tham gia lễ tang tập thể của CCG với tư cách Hắc Tử thần, tự nhiên hỏi hắn về cái chết. Nếu sống quá đau khổ, người ta có thể tìm đến cái chết. Nhưng kể cả khi hạnh phúc và khao khát sự sống, người ta vẫn phải ghé thăm thế giới bên kia. Nếu chúng ta, với tư cách là một con người, đều bình đẳng trước cái chết. Vậy cớ sao có kẻ được chọn lựa nó, lại có kẻ bị nó ép buộc kéo ra khỏi sự sống. Là giải thoát lộng lẫy với người này, lại là cơn ác mộng triền miên với kẻ kia, thế thì làm gì có thứ gọi là lẽ công bằng.

– Nhưng từ cổ chí kim nào có thứ gọi là công bằng. Như khi có người đi, vạn người khóc thương, lại có kẻ biến mất, ai ai cũng thóa mạ.

Tử vong không công bằng, hắn chỉ biết đối nghịch với cái chết bằng cách tự chọn kết thúc cho mình. Làm con sói, dạy Chirin[8] của hắn thành kẻ mạnh nhất, rồi ra đi trong tay con Cừu đen đó. Với hắn, thế là đủ rồi.

13. Điệu vũ tháng mười ba

Kể cả lúc bước vào trận chiến sinh tử với Kaneki, Arima vẫn không ngừng ngợi khen vẻ đẹp tư thái của anh. Thế chiến như vũ bão, rinkaku đỏ rực nhọn hoắt, ùa xuống như mưa lao. Động tác cùng lúc lại mềm dẻo, tay chân phối hợp nhuần nhuyễn với kagune, đặc biệt phần thắt lưng, chao lượn như đang múa một điệu vũ vừa sắc sảo vừa điệu đà.

Arima mắt bắt đầu lòa, vẫn cố quan sát thật kĩ từng chi tiết một của người đó, không phải chỉ vì muốn đấu một trận ra trò cuối cùng với anh.

Hắn ước gì sau khi mình chết, anh cũng sẽ ngấu nghiến, nuốt chửng hắn như những kẻ anh đã từng đánh bại. Để hủy diệt tương đương với hồi sinh, để hắn trở thành một phần của anh. Arima chiến đấu với anh, cũng cùng lúc làm khán giả cho điệu vũ tháng mười ba cuối cùng.

Một lời giã biệt, chắc chắn là thế.

Một lời xin chào, cũng chẳng thể sai được.

[End.]

Chú thích:

[1] Beth: Tên của kì trăng đầu tiên trong 13 kì trăng theo lịch Celtic, là tháng của sự bắt đầu.

[2] Đại Tuyết: là một trong 24 tiết khí của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Nó thường bắt đầu vào khoảng ngày 7 hay 8 tháng 12 dương lịch. Thường ứng với thời điểm tuyết rơi dày nhất trong năm nên mới được gọi là Đại Tuyết (có nghĩa là Tuyết lớn)

[3] Hades: là vị thần cai quản địa ngục trong thần thoại Hi Lạp. Là anh của Zeus và Poseidon.

[4] Persephone: là nữ thần trong Thần thoại Hy Lạp. Persephone là con gái của thần Zeus và nữ thần nông nghiệp Demeter và là vợ của thần Hades. Câu chuyện về việc Hades bắt cóc Persephone làm vợ, phán xét của các vị thần dẫn đến sự sinh ra của mùa đông và xuân.

[5] Câu nói nổi tiếng của Epictetus – một triết gia Hy Lạp.

[6] The hanged man: là lá thứ XII thuộc bộ Ẩn chính trong bộ bài tarot, thường được diễn tả bằng hình ảnh người đàn ông treo ngược trên cành cây. Ý nghĩa phổ biến nếu rút theo chiều xuôi là hi sinh, gián đoạn. Còn theo chiều ngược là ích kỉ, do dự.

[7] Dyonysus: là thần rượu nho, là một trong mười hai vị thần trên đỉnh Olympus. Chính ông là người đã tình cờ phát hiện cách lên men rượu vang, đem phổ biến đến toàn dân chúng.

[8] Chirin và sói: Hai nhân vật chính trong tác phẩm “Chirin no suzu” của tác giả Takashi Yanaze. Câu chuyện về một con cừu non, mẹ bị chó sói giết hại, rồi nó lên đường, với nỗi căm hận với kẻ thù lẫn với sự yếu ớt của loài cừu, trả thù con sói kia. Nó theo học con sói đó, mong một ngày hoàn thành ước vọng trả thù và bảo vệ cái yếu. Ai ngờ cuối cùng nó giết sói nhưng lại đồng thời yêu thương kẻ thù, muốn trở về thành cừu lại đã đi quá xa với nguồn cội.

[Crossover][Drabble series] Happy until now (P.7)

A/N: Chuyện về Bạch Hổ, ngày hôm đó tôi đã khóc rất nhiều, cứ đọc từng câu chữ mà Dispatch viết về em của nhiều năm về trước tôi lại đau lòng vô cùng. Ai biết tôi của 3 năm trước, gặp cực kì nhiều vấn đề, sẽ hiểu sự tồn tại của Bạch Hổ và quái vật nhỏ lúc đó là sự cứu rỗi với tôi. Chỉ cần nhìn hai đứa đã trải qua khổ đau thế nào là đã cảm thấy chẳng có gì không thể làm được cả.

Nhưng hóa ra tất cả những khổ đau mà Bạch Hổ phải chịu, tôi chỉ nhìn thấy mặt nổi thôi. Em cứu tôi nhưng tôi lại chẳng giúp gì được em cả. Chỉ biết nhìn em lúc nào xuất hiện cũng kèm nụ cười trong veo và rạng rỡ như vậy. Sống sót ắt hẳn phải đau khổ lắm phải không? Cực kì đau khổ phải không? Thế nên cuối cùng thay vì oán thán tôi chỉ có thể dành cho em những con chữ xiêu vẹo này, ngợi ca âm nhạc của em, viết nên câu chuyện về em trong mắt tôi, để thể hiện tôi yêu quý em thế nào.

Gửi em, cám ơn em đã sống sót, lại còn sống tốt và trưởng thành tốt đẹp như vầy. Chân thành cám ơn em.

————————————————-

31. Hoa thổ bệnh

Yurina đọc về Hanahaki trên những câu chuyện trên mạng. Hoa thổ bệnh, căn bệnh của một nỗi tương tư chẳng thể thổ lộ. Nếu tình yêu được đáp lại thì căn bệnh tự khắc khỏi. Bằng không thì phẫu thuật cắt đứt duyên tình, vĩnh viễn lãng quên. Còn phàm cố giữ rịt thì chấp nhận vong cùng tình yêu của mình. Hoa tràn đầy phổi, tắt nghẽn mà chết.

Hoặc chiến đấu đến cùng, trở thành cây hoa nở trên một bộ hài cốt.

Yurina nghĩ ngợi rồi đem chuyện nói với JR. Nó bảo cứ cảm thấy căn bệnh giả tưởng này vừa buồn bã lại vừa nhân từ. Nếu đơn phương được đáp đền hay từ bỏ thì cũng là một lối rẽ dẫn đến an yên. Còn bằng khư khư ôm mối tình si đến chết thì cũng là thứ hạnh phúc của riêng họ.

Đến cuối cùng vẫn là căn bệnh cho người ta con đường.

– Nếu bệnh sinh ra từ sầu muộn chôn giấu chẳng phải còn tàn nhẫn hơn sao? Không dám bộc bạch đau khổ cùng ai, nhưng lại không thể bứng bỏ vì chính bản thân cũng chẳng hiểu thấu. Hoa sẽ nhanh chóng lấp đầy phổi, tước bỏ hơi thở, khiến người ta đau thương đến chết.

Yurina ngồi tựa lên lan can gỗ, nhìn góc vườn ngày đầu đông rợp sắc đỏ hoa trà rơi rụng, thầm thấy may thế gian chẳng có căn bệnh nào như vậy.  JR nghe xong chẳng hiểu sao bật cười. Y vỗ lên tóc và vai nó, giũ bỏ lớp tuyết bay vào đọng lại rồi từ tốn nói. Giọng trầm, u tĩnh như tiếng chuông đồng chùa thiêng. Y bảo thật tốt quá, thế gian ngoài kia y quản không nỗi, chỉ sợ sáng mai thức dậy căn nhà này hóa nắm mộ hoa.

Một nắm mộ xinh đẹp nhất nhưng buồn bã vô cùng.

32. Tịch dương

Cách đây mấy năm, băng Byakuya bị một trưởng lão cộm cán phản bội. Lão ta già rồi, tự nhiên yếu lòng muốn con cháu sống quang minh chính đại, thế là sau lưng làm nội gián cho phía cảnh sát. Chỉ sau một đêm toàn bộ chi nhánh vùng Kansai[1] bị triệt phá, tổn thất không đếm xuể. Nhưng khốn nạn thay lão dám làm không dám chịu, đẩy hết tội nghiệt lên đầu Dongho.

Khoảng thời gian đó JR chẳng dám nhớ lại. Lúc đấy đôi bên cũng chỉ mới quen biết, ấn tượng của y về hắn cũng không phải xấu vừa, kiêu ngạo lại cứng đầu, JR quen làm kẻ nắm đầu cương, nay gặp kẻ chứng nhường ấy tất nhiên bực dọc. Thế nhưng kể cả như vậy, không hiểu sao y lại tin tưởng vào chữ tín của Dongho, để rồi giận dữ vì trăm lời dèm pha, nghìn lời dè bĩu về hắn.

Họ bảo hắn là kẻ có tội dù chẳng có bằng chứng, tất cả đều là nghe nói hay phán đoán mà thành.

Lũ người bảo hắn thoát khỏi trừng phạt vì là con trai thủ lĩnh, nửa lẽ công bằng cũng không có. Dù cha Dongho bất chấp tình riêng, lập nhóm điều tra quyết tìm ra thủ phạm.

Đồn đãi kinh khủng ở chỗ, lâu dần người ta tin thứ mơ mơ hồ hồ là thật. Đến một ngày chính chủ thể lời đồn cũng mặc định bản thân là nguồn cơn tội lỗi, tự dìm mình xuống hố sâu. Dongho đứng đầu ngọn sóng, vậy mà luôn nở nụ cười quen thuộc, thấm đượm như thái dương rực rỡ, chẳng mây mù nào có thể che mờ.

Nhưng thế giới này vốn xiên vẹo, cuối cùng trắng đen hoán đổi như cuộn phim âm bản[2]. Ở nơi đó mặt trời chói lòa nhất cũng hóa vầng tịch dương ảm đạm. ưu sầu.

33. Mộng mơ

Dongho mơ một giấc mơ đẹp. Hắn chìm vào biển sâu, ánh sáng xuyên qua làn nước xanh thẫm, thế mà vẫn rạng tỏa lạ thường. Nước ấm bao bọc lấy hắn, còn xung quanh là vạn cá thể biển muôn dạng vạn màu. Chúng vòng quanh tạo một cái kén bảo bọc, tựa quay về trạng thái bào thai trong bụng mẹ, an toàn tuyệt đối.

Minhyun chăm chú lắng nghe câu chuyện của hắn. Anh bảo rằng khi trưởng thành, người ta đa phần chẳng còn thể mơ trời nước trăng sao nữa. Đêm tối chỉ đơn giản là đêm tối. Và cho đến khi thái dương úa tàn lại lần nữa sáng rọi, người ta chỉ biết say ngủ trong thế giới tĩnh lặng này.

– Vậy nên thật tốt quá, Dongho của tớ trưởng thành tốt đẹp nhường này, vẫn còn có thể mộng mơ.

Rồi anh cười toe, đôi mắt xếch híp cả lại, trông như một chú cáo sa mạc hạnh phúc. Bao nhiêu chân thành tràn ra trên mắt môi, khiến Dongho cảm thấy ngay cả chuyện mơ đẹp cũng là một lẽ đáng tự hào.

34. Bắt đầu của kết thúc

Khi Yurina không thể nghe được, cũng chẳng thể phát được âm thanh nào, nó biết rằng đã đến hồi kết thúc. Hôm đấy nó cáo lỗi các cảnh quay cá nhân trong MV mới của nhóm bằng chấn thương cơ tam đầu cũ. Mà thật ra cũng nào phải nói dối, Yurina không muốn bản thân thảm thương, nhưng khi đến cả lí trí cũng hiểu rõ thực tại, nỗi đau thể xác chòi lên nghiến chặt từng khớp xương, tách rời chúng như một con búp bê gỗ vụn vỡ.

Yurina ngồi trong góc khu nhà kho cũ, nơi được dùng làm bối cảnh trường quay. Đó là một ngày cuối thu rét mướt, bên ngoài mưa phùn giăng, đem ảm đạm thấm vào từng ngóc ngách. Yurina co ro trong lớp áo phao dày, vậy mà vẫn thấy cơn lạnh thấu vào xương thịt. Lòng tủi thân vô cùng, cuối cùng chìm vào giấc ngủ từ bao giờ.

Rồi như luôn từng trong suốt bốn năm dài, được sống trong một câu chuyện thần tiên hoang đường nhưng rực rỡ, nó lơ mơ trong sự ấm áp lạ thường. Tỉnh giấc thấy mình được bao bọc bởi nhiều áo khoác, còn cách đấy xa xa các chị đang chạy nhảy, trêu đùa trong mỗi bộ quần áo biểu diễn. Yurina chẳng thể lên tiếng được, cũng lưu luyến nóng cháy phút giây này, nên càng chui sâu vào màn chắn kín kẽ họ bao phủ lên nó.

Nó bắt đầu vì mong cầu một lẽ phi thường, tiếp tục vì trách nhiệm với mũ miện đang mang, cuối cùng lại không nỡ từ bỏ những mối tình thâm dày rộng. Nó đã ước rằng mình có thể ở lại đến phút cuối, làm kẻ kết thúc những ngày tháng vàng son, đúng như khẩn cầu của Koike ngày nào.

Cùng nhau bắt đầu rồi cùng nhau kết thúc.

Thế nhưng mây trời vỡ, nhỏ giọt thành mưa

Hẹn ước lở dở, tình lưa thưa.

35. Hanahaki (tiếp theo)

Sau khi hộ tống Dongho trở về sau buổi tưởng niệm vụ tập kích tổng bộ Kansai, chẳng hiểu sao JR lại không rời đi ngay như thường ngày. Y đứng một lúc trong rừng trúc ngõ sau, nghe cành va lá lạo xạo, cuối cùng quyết định quay trở lại gian phòng  tiểu thiếu gia.

Đến sát cửa hắn đã nghe được tiếng ho khan dữ dội, nó tràn qua lớp giấy shoji[3] cửa trượt, khùng khục nghẹn ngào. JR bỏ qua lịch sự thường có, kéo cửa xông vào. Y thấy hắn ngồi sụp trên sàn, giấy ăn bị vò lại, lăn lóc trên đất. Chúng thấm máu đỏ, theo dịch họng nhiễu trên giấy, lan dần. Tựa hồng trắng phủ sương đỏ.

Thân lẫn tâm đều kiệt sức, ho ra máu.

Rất lâu sau này khi nghe Yurina kể về Hanahaki, y lại liên tưởng đến ngày đó. Vào một buổi chiều tiêu điều nhiều năm trước, chàng trai trẻ ấy mắc căn bệnh lạ, thổ nỗi buồn ra hoa.

[TBC.]

Chú thích:

[1] Kansai: Hay còn gọi là vùng Kinki – một trong chín vùng địa lý của Nhật Bản, nằm ở khu vực Trung Tây của đảo Honshu. Gồm bảy tỉnh: Nara, Wakayama, Mie, Kyoto, Osaka, Hyogo, và Shiga.

[2] Phim âm bản: là loại film máy ảnh ít thông dụng nhất. Vì màu sắc, sáng tối trên film đều bị đảo ngược so với thực tế, vùng tối trở thành sáng, vùng sáng sẽ cho ra màu tối và ngược lại. Film âm bản cũng có 2 loại, là trắng đen và màu. Nếu muốn biết màu thật của ảnh, người thợ phải rửa ra ảnh và lật lại file thì mới hiển thị màu chuẩn của ảnh.

[3] Giấy shoji: Giấy shoji là sản phẩm truyền thống của Nhật Bản, ban đầu được làm thủ công từ cây dâu tằm (kozo) và các cây họ gió/dó  khác. Giấy shoji kết hợp với khung nan gỗ, hệ ray trượt sẽ tạo thành hệ cửa lùa / cửa trượt kiểu Nhật Bản

[Character] Makabe Kazuki – Năm tháng thoi đưa, người cũng đã già

Soukoku no fafner – một trong số ít những bộ kéo dài nhưng xem thì chả bao giờ chán. Hồi đấy ra phần 1 rồi OVA, bẵng đi 7, 8 năm sau thì ra tiếp movie, rồi thêm 3, 4 năm sau nữa không biết XEBEC nghĩ gì ra phần 2. Phần 2 2 parts kéo dài 2 năm, xong lại thêm 3 năm nữa để ra phần 3. Soukyuu no fafner ra mắt vào 2004, 4 năm nữa là đã 20 năm tròn và không biết liệu phần 3 đã là phần kết của series này chưa.Nói về lí do mình xem hoài không chán đi vì nó có sự liên kết thế hệ. Thật sự có sự liên kết thế hệ khi mỗi một phần qua đi chính là một thế hệ của đảo Tatsumamiyaji, phần sau đó lại có sự kết nối giữa thế hệ trước và thế hệ sau. Ngoài nội dung chiến đấu vì quê hương còn có cả tình cảm truyền nối gia đình, thứ mà làm không khéo thì dễ vỡ vụn. Lí do là nếu tập trung vào lứa trước thì lứa sau sẽ quá mờ nhạt, không thấy được sự truyền thừa. Còn để đẩy lứa sau mà để lứa trước chỉ toàn thất bại thì lại phí hoài công sức. Fafner thắng độ dài chính là ở chỗ này, dù lượng nhân vật của nó quá sức đồ sộ đến mức nhiều lúc không nhớ là ai.

Câu chuyện xuất phát là khi thế giới bị những sinh vật ngoài hành tinh tấn công và nuốt chửng, Trái Đất tan hoang. Ở hòn đảo Tatsumamiyaji, để chống lại thế lực đó, lớp người lớn đã tạo ra những cỗ máy có thể chống lại sinh vật trên. Nhưng do nó có độ tương thích như bọn Festum nên cùng lúc họ phải thay đổi bộ mã gen của lứa trẻ con cháu của chính họ để phù hợp. Không phải như siêu anh hùng trong phim Mỹ có sức mạnh rồi đánh đấm như thật, chẳng phải hi sinh gì mấy, thì cái giá lứa trẻ phải trả chính là điều khiển những cỗ máy đấy phải đổi bằng chính sinh mạng của mình. Nhẹ thì bị Festum giết chết, nặng thì bị đồng hoá trở thành địch (tỉ lệ siêu cao), không thì điên điên dại dại sống như thực vật, hoặc phải hi sinh tính mạng để bảo vệ hậu phương. Lứa đầu tiên của dự án lên đường, lớp thử nghiệm, toàn bộ trong phần OVA chết sạch, đến xác cũng không còn, chết trong tuyệt vọng. Lứa già đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh nhưng vẫn phải cứng lòng đưa lớp trẻ thứ 2 của hòn đảo (cũng là lứa đóng vai trò quan trọng nhất các phần) lên đường. Hậu quả thì lại mất một nửa, máy móc sai có thể sửa, chiến lược sai có thể làm lại, còn mạng những đứa trẻ đi rồi không có ngày quay lại. Rồi lứa thứ 3, lứa thứ 4, tỉ lệ chết giảm dần, nhưng hi sinh vẫn là điều bắt buộc. Hi sinh để bảo vệ quê hương, người thân, hi sinh để tạo ra một công cụ hoàn hảo nhất. Cha mẹ mất con, ông bà mất cháu, anh chị mất em, bạn bè mất nhau, người yêu mất tình nhân, nhưng vẫn phải sống, phải không ngừng thay đổi các cỗ máy, chiến lược chỉ để hi vọng rằng những mầm non sau có thể sống trong hoà bình. Một cuộc chiến dai dẳng, họ truyền thừa cả tình yêu lẫn kinh nghiệm, chỉ hi vọng một tương lai tốt nhất.

Makabe Kazuki là nhân vật quan trọng nhất của các phần. Ban đầu là một đứa trẻ đầy nhiệt huyết và có sự ngạo mạn, phản nghịch của lứa tuổi dậy thì. Vì không hiểu cũng không biết tại sao mình bị giam giữ chỗ này, cũng không hiểu sao bạn bè và ngay cả chính mình phải hi sinh mạng sống vì mọi người, nên bất tuân thượng lệnh, phản bội bạn thân đi ra ngoài thế giới. Rồi cậu ta tỉnh ra, tâm niệm, liều mạng dùng cả thân xác ngày càng mục ruỗng vì lạm dụng sức mạnh để bảo vệ những chồi non nhỏ, để chúng không phải chịu bão táp, khổ đau. Kazuki yêu Soushi, rất yêu, tình yêu với người tri kỉ này tiếp thêm sức mạnh cũng đồng thời bào đi tất cả sáng lạn một thời của chàng trai trẻ. Thậm chí chàng ta còn từng thừa nhận mất đi Soushi nó sánh ngang nỗi đau khi cha chàng ta mất người vợ yêu dấu. Nhưng Soushi cũng như chàng ta, cũng là kẻ chả sống vì mình phút nào, bị chia cắt rồi đoàn tụ rồi lại diệt vong lần nữa. Kazuki đã bảo sẽ ở lại đây, hòn đảo này để bảo vệ những người cả hai trân trọng, và rồi dùng tất cả phúc lành định mệnh của cả hai, chờ người mãi mãi, dù chắc cũng biết rằng người đã rời bỏ.

Vẫn bình thản sống cuộc sống hằng ngày, không sa đoạ, đau buồn, bị luỵ, không làm người xung quanh nặng nề, chỉ đơn giản chờ ngày người về mà thôi. Thế nên xem phần The beyond, nhìn chàng ta điềm tĩnh thản nhiên, nhìn cái con người đã trở thành thần thánh trong lòng những đứa trẻ, bao năm vẫn cô độc, thật sự chỉ thấy đau lòng. Mới đôi mươi mà nhìn như trải qua cả đời, đáng thương làm sao. Với phần “The beyond” như chạm đáy của khổ sở của chàng ta vậy, à không, dù “khổ sở” hay “tuyệt vọng” cũng không còn đủ nữa rồi. Ending của “The beyond” có câu hát thế này, diễn tả trọn vẹn về những gì Kazuki phải chấp nhận, là phải ở cái thế chẳng thể bỏ chạy được nữa, cũng chịu đựng được nữa, nên hóa thành câm lặng.

kazuki and soushi | Tumblr

Tại sao khi đã chấp nhận nỗi đau này
Tôi vẫn phải khắc ghi lời chia tay thêm lần nữa?

Thật ra đem Soushi bé con về, kẻ được sinh ra từ sự tiêu vong của Soushi lớn, kẻ đau khổ nhất không ai khác chính là Kazuki. Khuôn mặt người đó nhưng chả có gì giống người đó, đến cả tình yêu dành cho mình cũng chẳng còn. Ương bướng, không cùng hướng đi, nhưng vì là hi vọng người kia để lại nên không thể buông tay. Người đau khổ nhất không ai khác ngoài Kazuki, cái lúc Soushi bé gào lên: “Tao sẽ giết mày”, vẻ mặt Kazuki lúc đó như thể bảo rằng: “A, nếu có thể chọn cái chết, tôi cũng đã hi vọng nó gõ cửa ghé thăm rồi”.

Thế gian chỉ mỗi Soushi và Toomi là biết Kazuki có khuynh hướng tự sát từ khi còn nhỏ do trauma quá khứ, lớn lên thấy hết thế gian chỉ làm ý tưởng này thêm trầm trọng, sống chẳng màng mấy tương lai. Thế nhưng một người tiêu vong, một người bỏ xứ mà đi, thế nên giờ chẳng ai biết rằng chàng trai dịu dàng đấy lạnh lòng rồi, cố sống tiếp chờ đến ngày hơi thở lìa khỏi xác hồn, hoặc đến ngày có thể thực hiện được lời hứa mà cõi trần ràng buộc chàng ta. Cuối Exodus lúc Soushi biến mất, chàng ta suýt đi chết theo nếu không được Toomi và đàn em ngăn lại kịp.Thật ra nhìn chàng ta như thế, mất đi người thân thiết nhất, nhìn bạn bè, nhìn đàn em mà mình thề sẽ bảo vệ rời đi từng người một, cũng mong cho chàng ta đi sâu xuống bảy tấc đất, không cần nhìn cuộc đời nữa.

Nhớ trong CD drama có cái bài hát Kazuki cho Soushi, rằng là: “Thế giới này nơi cậu không tồn tại làm nỗi cô đơn của tôi càng thảm hại.” Mà thật, vì thiệt ra chẳng ai hiểu Kazuki ngoài Soushi cả, cái tuýp người ai cũng thân thiện, ai cũng quen thuộc. Nội tâm phức tạp, rối rắm, lại không nỡ cho ai biết vì sợ ảnh hưởng người khác. Như trong movie Heaven and Earth, ai cũng ngưỡng mộ, ai cũng muốn gần gũi nhưng vắng người lại ngồi im lặng, chỉ trò chuyện Soushi trong ảo tưởng. Đã xuất phát là kẻ đơn côi, người thân thiết lại chẳng ở cạnh. Soushi là kẻ thấu triệt bí mật từ đầu, là kẻ đứng giữa hai giống loài, xuất phát điểm từ đầu đã khác, là kẻ đứng mình cô độc vì không giống ai. Cũng chỉ có Kazuki là cứu rỗi, trong bao năm giam cầm cũng chỉ tâm niệm một người. Hai kẻ cô đơn tìm được nhau chính là hạnh phúc nhưng biên kịch khắc họa đời thật, tình thâm thì khó thọ.

Đối lại Soushi có câu trong CD drama là: “Tôi trân trọng cậu đến độ chẳng nỡ để cậu rời tầm mắt tôi.” Hay “Nếu tôi có thể bảo vệ mặt đất, bầu trời, biển cả và nụ cười của cậu, tôi sẽ chẳng sợ gì cả, cũng chẳng mong ước gì thêm.

Nhưng Soushi à, em bảo vệ tất cả nên biến mất, Kazuki cũng chẳng cười được nữa rồi. Kazuki yêu hòn đảo, yêu tất cả mọi người, nhưng ngày chàng ta bảo vệ được tất cả thì người chàng ta yêu nhất đã không còn nữa.

Xem hình ảnh so sánh của những đứa trẻ gen 4, cả Soushi và Kosoushi, thấy thời gian chẳng tha cho ai. Lớp trẻ giờ đã trưởng thành hết rồi, ban đầu ngây ngô, nhiệt huyết, non trẻ, núp dưới đôi cánh đàn chị, đàn anh. Xong sau đấy hiểu chuyện rồi, trải qua bao cuộc chiến, nhìn thấy bao hi sinh, lại lớn lên, lại cố gắng trở nên mạnh mẽ để bảo vệ lứa trẻ sau. Thực sự xem như cùng trải qua cả đời cùng hòn đảo đấy, ngũ vị trần gian chớp qua kẽ mắt.

Rồi lại nghĩ, năm tháng thoi đưa, Kazuki nay cũng đã già rồi.

Soukoku no fafner kì thực rất dài, nhiều điểm cũng lỗ chỗ ổ voi ổ gà, còn là phong cách dựng phim, dựng nhân vật cũ nên chắc là không phù hợp gu hiện nay, nét chắc nhiều người thấy không đẹp (dù xem lâu nên thấy rất truyền cảm, đẹp theo kiểu riêng) nên cũng không recommend cho ai. Chỉ là sau bao lâu xem lại, cảm thán đôi câu.

15/09/2020 Muộn

Joyeux anniversaire au joyeux anniversaire Vector Joyeux Anniversaire -  Telecharger Vectoriel Gratuit, Clipart Graphique, Vecteur Dessins et  Pictogramme Gratuit

Đáng lẽ theo đúng truyền thống thì phải viết bài hậu sinh nhật 1 ngày, nhưng mà ngay từ lúc chuyển ngày mới sang 12/09/2020 thì tâm trạng mình khá là tệ, cảm xúc tụt tới âm, và nó kéo dài trong nhiều ngày, cộng thêm việc bận rộn. Thế nên sợ lên bài thì lại thành oán trách cũng không hay, chuyện với người mình yêu quý xong thì cũng xong rồi. Cánh cửa khác đóng thì cánh cửa khác lại mở ra, chỉ cần giữ vững tâm và sự kiên định như thuở ban đầu, mình luôn tin chắc là mọi chuyện với người đó rồi sẽ ổn.

Thiệt ra khoảng 9 năm dạo gần đây, trừ 2018, kỉ niệm ngày sinh nhật thường không được tốt đẹp mấy, đa phần trải qua trên máy bay, cũng chẳng thể trách ai vì bản thân muốn tiết kiệm chi phí mà thôi. Riết từ lâu cũng chẳng cảm nhận được niềm vui qua tuổi mới. Nhưng vì toàn yêu thương những đứa sống tích cực nên sẽ cố gắng học cách sống tích cực nhất, ít nhất không để sân si khiến mình sống hoài sống khổ được. Nhưng sự thật thì lí do luôn lên bài trễ một ngày để bản thân không viết những thứ vạ vật ra.

Kể từ sinh nhật năm ngoái thì cuối 2019 vẫn xuôi chèo mát mái. 2020 thì ai cũng biết rồi, là một năm không may. Đầu năm bạn thân của ông mình lại thay ông xem tử vi cho nhà mình, bảo năm nay vận xui chồng chất, là năm hạn cho nhiều người, thế nên nếu có thể yên bình qua năm tất là mệnh không tồi. Bản thân đến thời điểm này nhìn lại, cũng tự thấy mình mệnh không tồi, thậm chí cũng chờ được đến ngày mẹ mình công nhận việc quyết tâm trở về nước của mình là chính xác. Mọi hành động đều dẫn đến một điểm đến, thật tốt là 2018 mình quyết sống càn quấy, bỏ xứ sở mà nhiều người ca ngợi để quay về Việt Nam. Thật may mắn là mình đã sinh ra ở đây, ở một đất nước mà bình thường người ta chỉ trích, cười chê, nhưng lúc cả thế giới lao đao lại cho ra những quyết định chính xác nhất, thật tốt là mình thấy an toàn khi ở đây và sống thật thoải mái chứ không nặng nề như suốt nhiều năm đã từng. Năm nay dù dịch bệnh thì công việc của mình cũng ổn định, bạn bè chơi ít nhưng vui vẻ, bản thân cũng chẳng phải cố làm vừa lòng ai, cuộc sống của mình đến thời điểm này thật sự rất tốt. Hôm sinh nhật thật sự gặp chuyện không vui nhưng thằng nhóc Bạch Hổ, chắc mình thương mình quý nên vô tình thay lại gột rửa được chuyện không vui trong lòng mình. Kết ngày còn là thấy người kia vẫn ổn, tuy tới giờ vẫn nặng lòng lắm nhưng căn bản mọi thứ rồi cũng sẽ qua thôi.

Nói chung mình đang sống rất hạnh phúc, vậy nên Irish à, hãy giữ thăng bằng tâm trạng bản thân, đừng để ngoại cảnh khiến mình phiền muộn làm gì, không đáng đâu. Tuổi mới, học theo những người mày yêu quý, sống tích cực, trân trọng từng thứ nhỏ nhặt nhất, có vấp ngã thì từ từ đứng dậy cũng được, đừng gấp gáp quá nhưng tuyệt đối đừng bỏ cuộc. Hãy sống xứng đáng với những điều mà cuộc đời này đã ban cho mày.

Chúc mừng sinh nhật tuổi 27, tuổi mới hãy sống thật hạnh phúc nhé.

[Music] I’m in trouble ~NU’EST~ – Phức cảm

Trong 2 tuần quảng bá ngắn ngủi “Dạ khúc” của NU’EST, lúc lặp đi lặp lại ca khúc “I’m in trouble” tự nhiên tôi nhớ tới một bộ phim cũ rồi tìm coi lại. Tựa phim là Eastern Boys, một bộ phim Pháp có đề tài đồng tính, nói về một cuộc hội ngộ giữa một doanh nhân người Pháp giàu có và một cậu trai Đông Âu nhập cư, từ đó dẫn đến thay đổi vận mệnh của cả hai. Vibe của bộ phim cũ ấy phù hợp với “I’m in trouble” quá đỗi, cả cái ý tưởng chính về những mâu thuẫn trái ngược, cũng liên kết cả hai với nhau, gọt cho tôi một cảm hứng kì dị, thế nên từ đó mạn phép đặt “Phức cảm” vào bên cạnh tựa bài hát này.

Cũng khá lâu từ Dejavu tôi mới tìm lại sự rung động này ở title. Không phải Help me, Bet bet hay Love me không hay, nhưng chúng không đánh động thính giác như cách Dejavu đã từng làm với tôi.

Và tôi tìm lại được nó ở “I’m in trouble”, từ những nốt đầu tiên, đánh tõm và gợn sóng làm sao.

Tôi có nhắc ở những bài viết trước về màu sắc nhạc của Bạch Hổ. Bạch Hổ ảnh hưởng mạnh bởi âm hưởng R&B, từ màu sắc âm nhạc, cảm xúc sáng tác và kĩ thuật thanh nhạc đều mang đậm màu sắc R&B. Bản thân nhạc NU’EST cũng có nhiều ca khúc R&B, nhưng phải cho đến “I’m in trouble” âm hưởng R&B đối với tôi mới là rõ rệt nhất, cũng thể hiện rõ nhất R&B của Bạch Hổ đã bắt đầu thể hiện từ Baekholiday. Ca khúc này còn đặc biệt hơn vì đây là ca khúc đầu tiên Bạch Hổ có credit phối khí, bắt đầu nhúng tay sâu vào việc sử dụng các loại chất âm thanh nhạc cụ khác nhau để thể hiện ý tưởng bài hát. Đặc trưng R&B nằm ở Rhythm – nhịp điệu, và IIT chính là một bài nhấn trọng nhịp cực kì đặc trưng, thậm chí còn là một ca khúc khó vì lối phức điệu đòi hỏi sự tập trung cảm giữ nhịp của ca sĩ. Đều đặn nhưng kì thực phức tạp, lạnh lẽo mà cất giấu cảm xúc đầy tràn, thanh tao lại cùng lúc nổi loạn, IIT chính là một ca khúc đầy phức cảm như vậy đó. Tựa vị doanh nhân đã đến tuổi trung niên Daniel, sống một cuộc đời khuôn phép và lạnh nhạt, cho đến ngày nọ gặp chàng trai Đông Âu có đôi mắt xinh đẹp, từ đấy vượt qua mọi khuôn phép. Nóng cháy lại vẫn nhã nhặn, dịu dàng.

IIT bắt đầu bằng bass-line được lặp đi lặp lại, thứ vốn là thế mạnh trong âm nhạc của NU’EST. Điểm đặc biệt đầu tiên của bass-line chạy từ intro, sang một nửa verse 1 chính là việc lặp lại một tổ hợp nốt nhưng lại tách ra làm hai phần. Cả đoạn bass-line đều rất trong, có phần acoustic hơn cách dụng bass bình thường từ trống hay guitar bass. Phần nhạc cụ dây, thanh hơi dày và trầm gần với cello, lại réo rắc như guitar, tạo một cảm giác thanh nhã như bước vào một quán bar nhỏ cổ điển. Dạng như quán bar chỉ dăm ba chỗ đối diện với người pha chế, mở những bài blue jazz cũ của những thập niên trước trên bàn và sàn lát gỗ, và người ta uống cũng cùng trò chuyện với bartender ấy. Tuy nhiên ở phần intro instrumental cao hơn phần đệm cho câu hát của Sen. Phân đoạn này không lời tạo sự réo rắc thanh điệu, cuốn hút người nghe. Phần hạ tông lại có tác dụng bật lên màu giọng trong của Sen, đối lập sẽ nhấn nhá với người nghe hơn. Điểm đặc biệt thứ hai chính là việc để percussion cực mảnh xen vào giữa bass-line tạo sự phức điệu, lúc nhanh lúc chậm, như tiếng bước chân, thành nhịp nhưng dè dặt, tạo nên phần mở đầu bài hát đầy hứng thú, khám phá. Việc giản lược phối khí hết mức như Bạch Hổ từng chia sẻ thật sự là một quyết định đúng, vì nó càng nhấn mạnh sự dạo chơi của nhịp điệu, tạo một phông nền R&B thuần túy, rộn ràng và lịch lãm. Người nghe sẽ dễ dàng đắm chìm vào phần nhịp điệu phức tạp và cách ca sĩ vuốt nốt dọc theo rhythm của bài hát. Lựa chọn Sen làm người mở đầu thật sự phù hợp. Sen không phải là người có lối hát quá trọng nhịp điệu, có phần sôi động và thái quá, làm mềm đi sự cứng nhắc của phần beat trọng dụng nhịp và tăng tính âm điệu cho phần giai điệu đơn điệu ban đầu. Tôi khá thích cách Sen đá chữ “hae” trong “neoboda deo byeonhae”, nó… nói sao nhỉ, có cái kiểu rất lả lơi trữ tình, mời gọi nhưng kín đáo, chỉ có lối hát, màu giọng trẻ trung của Sen có thể thể hiện được.

Em không như em của thường ngày
Nhưng tôi còn thay đổi nhiều hơn em

Như Daniel nhìn thấy Marek ở Gare du Nord của Paris, thấy đôi mắt đó, thấy sống mũi đó, thấy cái vẻ đẹp ông ta chỉ có thể ngẩn ngơ ngắm nhìn, thế là làm chuyện mà ông ta sẽ không làm. Mời người xa lạ đến nhà, và sau đó luôn mở cửa để người đó bước vào cuộc sống của mình. Âm thanh thể hiện cảm xúc, gợi mở hình ảnh, đặt người vào đoạn này đúng là không thể khớp hơn.

Âm nhạc của NU’EST từ sau bắt đầu của trilogy – “Q is” luôn có sự trung hòa, kiểu cách hoang dại trưởng thành, phá cách nhưng nền nếp. Việc đặt Aron hát phân khúc ngay sau Ren chính là chỉnh lại sự cân bằng đang bị phá vỡ bởi sự ngang ngạnh của Sen. Tôi đã từng nói trong “Love me” Aron chính là biểu hiện của cân bằng, kéo rịt những âm giọng quá khác nhau trong nhóm lại với nhau, cũng là bước chuyển tông nhẹ giữa trong trẻo của Sen và trầm, giòn của Nữ quàng. Vì tính cân bằng đó nên có thể là lí do Aron được đặt vào phần hát này, vì Sen chính là phần tình cảm của nhân vật, còn Aron chính là phần lí trí đánh giá lại mối quan hệ giữa hai bên.

IIT là một ca khúc theo tôi tràn ngập sự đối nghịch, xung đột. Nếu bass-line phân đoạn đầu hạ tông để tôn màu giọng trong veo, căng tràn của Sen, thì cách chuyển sang organ điện tử đánh hợp âm để làm nền nhạc chính, thanh và mềm mại, bật lên màu giọng thô và trầm đục của Nữ quàng. Percussion hoặc tap vẫn tiếp tục được sử dụng tạo nhịp nhỏ xen vào, nghe qua làm lỏng bớt cảm giác đối lập giữa phần nhịp gắt chằn chặn của Nữ quàng với phần hợp âm rung và lan. Đó cũng là lí do tôi bảo IIT là một bài khó hát vì kì thực nhịp điệu rất loạn, nếu không tập trung có thể không khống chế được rhythm tổng thể. Instrumental không hề dày và ngộp như các ca khúc hiện hành nhưng phối khí lại chi li và phức tạp, thật bất ngờ khi tôi lại nghe được hai ca khúc phát hành cận nhau có cái lối loạn nhịp điệu, thách thức tập trung ca sĩ như vậy.

Tôi cực kì thích phần pre-chorus đẩy bài hát vẫn còn đang ở một sự cân bằng đều đặn lên cao trào. Phân đoạn này có sự thăng tiến cao độ từ từ. Sự tăng tiến này khá thú vị, so sánh thì như ruộng bậc thang ấy, lên cao dần – ngang một đoạn, rồi lại lên cao – ngang cho đến khi đến phần ruộng đỉnh. Đây còn là phần phối khí dày nhất trong bài hát, với sự kết hợp của hợp âm và đánh nốt nhạc bằng piano/organ điện tử, cộng thêm (có thể) tap giữ nhịp liên tục. So với việc dụng hi-hat làm sample nhịp trong quá khứ thì việc đổi instrument tạo cảm giác cổ điển và già dặn hơn. Đặc điểm của hi-hat tạo nhịp high-sound nhưng lại có phần hơi kim loại, rổn rảng và hiện đại, có lẽ không phù hợp với không khí một quán bar cũ kĩ, mộc mạc. Phần giai điệu lướt trên beat nền dồn dập, càng về cuối part phách ngày càng nhanh, tạo sự đối ngược về tempo. Phần adlib bè nền trước “Đẩy nhau ra rồi kéo lại gần” chính là chìa khóa vặn đẩy bài hát lên cao trào, khiến phần hát đầy đặn và có bước ngoặt hơn, rất có phong vị phim ảnh. Tưởng tượng xem như một người chầm chậm bước tới cánh cửa, biết chắc chắn là đằng sau đó sẽ có gì đó chờ đợi mình. Phim đẩy đến một bước ngoặt, sắp có một điều gì đó trực trào vậy.

Giọng Bạch Hổ luôn có màu hoài cựu, tình cảm thể hiện ra không bộc trực như Sen hay thô mộc như Nữ quàng, nó có màu dịu dàng và da diết. Tuy hoàn toàn giống nhau về cấu trúc nhưng cách Bạch Hổ thể hiện đoạn pre-chorus này tạo một cảm giác hoàn toàn khác với Sen, đặt vào lại đúng với sự phát triển cảm xúc của nhân vật “tôi” trong ca khúc. Tôi thích đoạn support giọng này của Bạch Hổ, cách Bạch Hổ rung giọng ở “gakkawojil” và “eopshi”. Cảm xúc dồn nén, nửa muốn bắt đầu, lại chần chừ không dám tiến tới, tạo thành những vòng xoắn nhỏ trên mặt hồ đã bắt đầu nổi gió. Trái lại phân đoạn này ở phần 2 của bài hát, cách Sen hát lại dứt khoát và mạnh mẽ hơn, không vibrato âm cuối, như quyết tâm vượt qua những chướng ngại tâm trí để tiến bước trong tình yêu này.

Có một điều tôi chỉ mới nhận ra gần đây khi nghe tiểu thuyết gia Park Sang Young nói về lời nhạc của Bạch Hổ về tính thơ và vần điệu trong ca từ mà Bạch Hổ sử dụng. Gieo vần thơ theo nhịp ngắt nghỉ bài hát nên khi nghe nhạc sẽ ra tầng thơ len lỏi trong giai điệu, có cảm giác nhấn nhá rất thi vị. Lời tâm tình được sắp xếp kĩ lưỡng, tựa một bức thơ tình tặng người yêu dấu vậy. Ví dụ như phân đoạn đầu tiên của Sen, gieo vần chân “hae” và vần chân “a”

dareun sori modu Mute hae
an deutgiro hae
botonggwaneun dareun neowa
neoboda deo byeonhae inneun na

Hay như phần của Aron thì hai câu ngắt sẽ có gieo vần “a” và “eun” cùng một vị trí ở chữ “sumaneun” và “dareun”. Sau đó là hai chữ “jigeum” và “uricheoreom” ngắt hẳn nhảy ra cũng là lập vần lại.

sumaneun Question Waterfall
tto dareun Answer Waterfall
(Oh Yeah Yeah)
jigeum uricheoreom

Bản thân trong chính đoạn pre-chorus này cũng có phần gieo vần rất đẹp, tôi vẫn thích cái cách dùng “Đẩy nhau ra rồi ôm nhau thật chặt”. Vừa vần điệu lại xúc tích thể hiện sự rắc rối trong một mối quan hệ tình yêu. Như những phân cảnh trong Eastern boys, như cách Daniel yêu rồi lí trí lại chối từ, tin rồi lại không tin, biết nguy hiểm muốn đẩy Marek khỏi cuộc đời mình rồi lại không thể kìm lòng mà muốn bảo vệ người đó.

jogeumsshik gakkawojil ttae Yeah
neo na hal geot eopshi
mireonaego kkeureoana
(mireonaego kkeureoana)

Câu từ trong lời nhạc của NU’EST rất có tính thơ và hình tượng. Phân tích ra khá dài nên tôi sẽ chỉ nói sơ bộ, vậy nên nếu có thể ai hứng thú với bài viết này có thể tìm phần lời, vừa nghe nhạc vừa xem cách gieo vần, chắc chắn bạn sẽ không thất vọng đâu. Lời viết ra không tùy tiện chút nào.

Quay trở lại bài hát, trong một vài bài hát quá khứ, tôi đã từng nói có những phân đoạn bị chuyển gắt đột ngột, không có sự kết nối. Đặc biệt là khi lối viết chorus của Bạch Hổ có phần đặc biệt, không có theo phép tịnh tiến đến cao trào hay drop beat thông thường. Việc đẩy pre-chorus để khi chuyển sang một phần chorus theo nhịp mới hoặc phần cao độ mới dễ tạo sự trật khớp. Trong IIT bằng cách lặp lại câu hát cuối trước đoạn chuyển rồi dùng autotune biến âm khiến đoạn hát khớp lại như một đoạn beat chuyển, tạo một sự kết nối khéo léo với đoạn trước đó và một đoạn lửng để chuyển qua phần beat tiếp theo. Lối ngắt mạnh giai điệu để chuyển đoạn kiểu cách của pop, dùng autotune thêm chất điện tử trong âm nhạc của NU’EST, thẳng thừng, gọn gàng nhưng cũng rất khéo léo.

Ngoài lề một tí thì tôi thích cách dựng MV của IIT, đặc biệt nhất ở phân đoạn tương ứng phần hát này. Xem thì ai cũng biết là ờ, nó khá có yếu tố homosexual, thậm chí cách dụng các palette tông màu, ánh sáng, góc quay còn vài phần gợi tình. Thế nhưng mỗi thứ đều được đè đến một chừng mực nhất định, để nó quyến rũ mà không dung tục, kín đáo đến độ có mấy phần ngây ngô, chứ không phải hở hang âu yếm, vồ vập vào nhau, là tình ý của người trưởng thành với nhau. Ở phân đoạn này, cinematography của MV có một sự chuyển cảnh rất thú vị, chàng nhiếp ảnh gia rửa hình, chăm chú nhìn thấy bức ảnh thành hình của lam nhan, có lẽ thoáng gặp ở đâu đó. Rồi hướng quay chồng chéo qua khung vuông như ống quay máy ảnh, lộ ra hình ảnh chàng người mẫu ngũ quan sắc nét như tượng, khuôn mặt lạnh lẽo, ánh mắt kiêu hãnh chẳng đoái hoài tới ai. Thật sự cinematography của MV đã làm rất tốt diễn tả âm nhạc qua hình ảnh. Cũng nếu ai từng xem qua Eastern boys, cách lia góc máy cũng như cách Daniel truy đuổi theo chàng trai có vẻ đẹp làm anh ta đắm say, cũng có cảm giác như khúc nhạc này vậy, rất cao trào, cũng là mở đầu cho một hành trình quyết liệt mà chàng doanh nhân tuổi trung niên lỡ chân bước vào.

Như đã nói ở đầu, IIT là một bài hát phức tạp, phức tạp về nhịp điệu, và cũng kì lạ về cấu trúc, khó có thể phân định thành từng phần như lối dựng bài hát thông thường. Tôi đã khá khó khăn trong phần chia verse, pre-chorus và chorus của bài hát này. Có thể hiểu theo cách chia này điệp khúc có hai phần. Phân đoạn đầu là hai phần hát của Bạch Hổ và Cáo được tráo đổi với nhau qua 2 part của bài hát. Phong cách sáng tác của Bạch Hổ ảnh hưởng mạnh bởi âm hưởng R&B, lại thêm chất điện tử đặc trưng của “Ban nhạc điện tử thành thị” cho nên trọng nhịp điệu, đều đều và lạnh lẽo. IIT mang đậm dấu ấn cá nhân này, điều ít được bộc lộ hơn trong những bài chủ đề, có thiên hướng gần với những Look, R.L.T.L, Signal hay gần đây nhất Dejavu. Vẫn là nền instrumental được dùng từ đầu bài, mộc, tối giản nhưng part này mang cái phong thái lả lơi, rất mực già dặn qua âm dày chồng chéo. Nếu nghe ở bản live ở Sketchbook và Music core có thể nhận ra có đến 3 lớp bè trong phần hát này. Phần bè trầm đan vào tap, khiến âm bass dày và tròn hơn. Phần bè cao, mảnh của nữ (Sungyeon bé nhỏ của tôi) đẩy phần hát dày và có độ vang hơn. Kĩ thuật bè nhiều lớp đặc trưng trong sáng tác của Bạch Hổ, sử dụng các lớp bè, adlib thay thế nhạc cụ, có độ hòa hợp và tĩnh lặng hơn sử dụng nhiều lớp nhạc cụ.

Giọng hát của Bạch Hổ và Cáo vừa rất giống nhau lại vừa rất khác. Cả hai đều có một lớp ngoài xốp dịu và ngọt ngào, lối hát có độ rung, luyến láy. Nhưng nếu Bạch Hổ là đè nén nội lực, bung ra như gió lốc, nhịn lại lại nghẹn ngào, thích dùng giọng ngực và trọng nhịp điệu, lại thích điều chỉnh âm lượng giọng hát để tạo các effect thầm thì hay dõng dạc. Còn bản chất giọng Cáo lại lạnh, kéo nốt dây dưa và hay chuyển qua falsetto, nghe nhập nhèm giữa tĩnh lặng thờ ơ và nồng cháy. Cáo bẩm sinh có cột hơi khá kì lạ, falsetto cơ bản là một kĩ thuật lỗi, không tống hơi từ bụng nên hơi ngắn, bị cổ họng chèn thanh, thường khiến người hát hụt hơi, âm đớt và khó giữ được cao trường độ. Nhưng Cáo lại có thiên bẩm trong việc dùng cột hơi của mình, có thể dùng kĩ thuật falsetto để hát một đoạn dài, vẫn giữ được sự chới với đặc trưng, nhưng không tạo cảm giác rã rượi, thiếu hụt. Cách hoán đổi vị trí hát ở hai phân đoạn điệp khúc như cảm xúc đảo lộn, là trăn trở giữa tình cảm nồng nhiệt và lí trí lạnh lẽo, là biết mình phát điên vì người đó, nhưng cũng biết mình cũng thay đổi quá nhiều, điều đó khiến nhân vật “tôi” vẫy vùng trong phức cảm, trập trùng trong rắc rối.

Và sự tương đồng cũng như tương phản mãnh liệt này có lẽ cũng là lí do câu hát kết phần đầu của chorus là của Aron, sự cân bằng, sự điềm tĩnh, là một câu trần thuật bình thản với chính bản thân mình.

Rằng chỉ là lời em vô tình nói ra cũng khiến tôi phát điên.

Cá nhân tôi cho rằng part 2 của chorus thừa thãi, cũng là phần tôi không thích nhất của bài hát, dù thừa nhận là đây là phân đoạn gây nghiện với phần beat nền chỉn chu, vừa vặn, khiến người ta đung đưa theo bài hát. Nhưng đây là kiểu làm nhạc gây nghiện mà tôi thường không thích lắm, một dạng cưỡng ép thính giác làm quen với một sự lặp lại, từ đó khiến não bộ đánh lận giữa khái niệm “hay” và “ghi nhớ nên nghĩ là hay”. Tôi có một suy nghĩ nhỏ về cấu trúc bài hát này, sẽ nói rõ thêm ở phần cuối. Có thể một lúc nào đó bản thân Bạch Hổ và Bumzu cũng đã cho nó là một phần dư, nhưng không có cách giải quyết và cũng có tác dụng để thêm vào nên phân đoạn này lời nhạc cũng cẩu thả.

Verse 2 là phân đoạn tiếp theo tôi rất thích. Trời càng về khuya, khách dần tan hết, chỉ còn người độc hành cùng cốc tequila lạnh. Đặt giọng Cáo vào tạo cảm giác lạnh ran, nghe qua tai chạy dọc cột sống, thấu buốt và tĩnh lặng, mất đi hoàn toàn cái vẻ vương vấn không biết giả hay thật trong chorus trước đó. Vẫn cách xử lí hòa phối đó nhưng verse 1 verse 2 có một sự tương phản cực kì mãnh liệt, từ cái ngông cuồng bộc trực của Sen đến lắng đọng, ngẩn ngơ của Cáo. IIT thật sự ngoài âm nhạc còn tạo cảm hứng phim ảnh khi mà giai điệu, giọng hát khắc thành các phân đoạn, nhịp phim khác nhau. IIT là đối ngược, là cảm xúc tình yêu được đánh giá cả bằng tim và đầu, yêu mà không thể thả lỏng, muốn tiến vào lại cũng nhận ra mình điên ra sao. Cả hai verse không chỉ khác nhau về mặt giai điệu như các ca khúc khác của Bạch Hổ, mà còn đối nghịch của cảm xúc được dựng lên từ các màu sắc khác nhau của giọng hát nhóm, miên man, và trầm ngâm hơn, nhất là khi đặt thành một chuỗi giữa ba người Cáo – Aron – Nữ quàng, ngọt ngào và lạnh lẽo – sự cân bằng và thô mộc ngang ngạnh.

Trong Eastern boys, khi Marek muốn học tiếng Pháp, Daniel đã vừa chạm vào người cậu trai trẻ, vừa diễn tả bằng tiếng Pháp du dương và sang trọng. Tôi học tiếng Pháp cũng lâu, chỉ có 5 năm cuộc đời đầu tiên là chưa bao giờ tiếp xúc với tiếng Pháp, riết ngôn ngữ đó thành một thói quen nên cũng chẳng mấy khi nhận ra nó đẹp như thế nào. Vậy mà khi nghe Daniel thì thầm rằng: la main, le doigt, le bras, l’épaule, le sein. Mà phải là “le sein” cùng là lồng ngực nhưng thơ văn và cổ điển như chính Daniel, tôi mới thấy tiếng Pháp có thể ngọt ngào và điềm đạm đến độ nào. Cách Cáo hát phân khúc đấy cũng cùng cảm giác đó, thứ cảm giác của một người đã quá hiểu thấu cuộc đời nay mới bước vào một vùng không an toàn vậy.

Giờ nói đến đoạn bridge mà… cũng không hẳn là bridge kia. Nó có phần liên đới với phần 2 của chorus. Nếu bridge là một phân đoạn đứt hẳn so với các phân đoạn trước đó để bẻ đến epilogue cuối thì phân đoạn từ “I got you on my mind” hoàn toàn phù hợp với tiêu chí đó. Nhưng cấu trúc cực ngắn, không có sự kết nối, không có sự thăng tiến phát triển của bài hát thật sự lại khiến bản thân phân đoạn này khác xa khái niệm bridge. Thậm chí đoạn bridge này còn có xu hướng “thoái trào” và tĩnh lặng dần của kết thúc. Nếu để ý kĩ câu hát: “Tôi ước rằng bạn của em sẽ hỏi về tôi” của Nữ quàng khi chỉ còn mỗi bass-line như khởi đầu của bản nhạc cũng chính là đoạn cuối epilogue kết thúc bài hát. Phần phối khí, cách thả phách cũng khá tương đồng với part 2 chorus, chỉ dặm thêm tiếng synthetizer “tu-tu-tu-tu-ru” tạo sự khác biệt. Đoạn bridge này thật sự hoàn toàn có thể đóng vai trò phân đoạn cuối cùng của bài hát khi nó diễn tả được cả cấu trúc kết thúc, nhạc chết dần, nối với đoạn beat lặp intro để kết bài. Một kết thúc happy ending hạnh phúc, giọng Nữ quàng cũng cực kì thích hợp để đặt một dấu chấm thật đậm kết thúc. Trầm khàn và từ tính, có cái hơi run khe khẽ bẩm sinh, nhấn nhá và thu hút, tựa nụ cười nhếch nhẹ trên môi khi chàng ca sĩ lướt nhìn qua camera.

Như Daniel cuối cùng cũng đưa Marek về bên cạnh mình, khiến người trở thành một phần trong thế giới mình.

Tôi khá thắc mắc là Bạch Hổ và Bumzu đã nghĩ gì về vấn đề này vì nếu cảm theo nhạc, tôi nghĩ đã có một lúc nào họ đã định đây sẽ là epilogue bài hát chăng? Nhưng hoặc là họ cảm thấy ca khúc này thiếu phần catchy, gây nghiện thường hướng tới, hoặc là các mảnh ghép tạo ra không thể lắp với các phân đoạn đã quá khớp trước đó. Thế nhưng nếu chỉ cắt tỉa như vậy thì bài hát lại quá ngắn, không đủ lắng đọng trong tai người nghe. Vậy nên phải thêm một phân đoạn có cùng màu sắc và sự kết nối tự nhiên để phủ lấp sự thiếu hụt này. Có lẽ đó là lí do chorus được chia hẳn thành 2 phần với phần 2 được tạo ra để tạo sự liên kết với epilogue cuối cùng. Tuy nhiên sự kết nối này yếu ớt và nhàm chán, thiếu chỉn chu so với tất cả sự đẽo gọt phối khí, giai điệu và ứng các phần giọng hát đã làm trong phần còn lại. Đây cũng là điểm tôi cảm thấy hối tiếc nhất khi lắng nghe IIT, bởi vì có quá nhiều phần thích thú nên những điểm chưa tốt này lại làm tôi hơi thất vọng. Bạch Hổ là kiêu hãnh của tôi, cũng nhìn thấy âm nhạc của cậu trẻ lớn lên từng ngày, thế nên càng đòi hỏi một sự hoàn hảo cho đến từng nốt nhạc.

Và cho đến ngày những ca khúc của cậu hoàn hảo đến độ tôi chỉ có thể cảm thán, tôi vẫn sẽ ở đây, viết đôi dòng (có vẻ hơi dài) cho âm nhạc của cậu, khen điểm tôi cho là hay, chê bôi vài điểm tôi vẫn chưa vừa lòng lắm. Hi vọng ai tình cờ đi ngang qua hiểu rằng con người này yêu quý âm nhạc thế nào, cũng tận tâm với âm nhạc thế nào. Người đã chẳng vì mình là main vocal hay main producer mà thiên vị bản thân tí nào, người luôn đặt màu sắc từng giọng hát của các thành viên vào đúng chỗ, khiến ai cũng rực rỡ, ai cũng đầy tràn.

Tính viết nhiều hơn về cả cinematography, cách dựng cấu trúc truyện của IIT nhưng sức kiệt mà lời lẽ thì ngày càng chả tới đâu nên thôi cũng chỉ nên dừng ở đây. Gần đây tôi còn muốn phân tích cả lời và vũ đạo của Dejavu, đặc biệt phiên bản 5 người mà khổ quá, cái gì cũng thiếu thốn, chữ nghĩa thì chả tới đâu.

Chúc mừng sinh nhật Bạch Hổ của tôi. Tuổi mới chỉ có chút quà cho em, chỉ là mấy dòng vớ vẩn của đứa yêu âm nhạc của em. Hi vọng tuổi mới, em có thể cứ mãi hạnh phúc như bây giờ, mong mỗi ngày em trôi qua đều đầy tràn niềm vui và an yên, mong rằng như điều ước của em và 4 thành viên còn lại, chúng ta sẽ đi với nhau thật dài thật lâu nhé.

Innocence

Thật ra tôi đã từng buồn thương, thậm chí khủng hoảng vào ngày nhận được tin em rời khỏi Keyakizaka46. Có lẽ trong thâm tâm tôi luôn có một nỗi sợ, rằng Keyakizaka46 là kết nối duy nhất của em và fan em, không còn nữa có khi em sẽ biến mất vĩnh viễn, thay vì tạm thời như em luôn từng. Tôi thích em, thích cô bé cười tươi roi rói trong những clip hậu trường, thích em chững chạc và đầy chuyên nghiệp trên những shoot hình, thích cả diễn viên Hirate Yurina tinh tế và không ngại tìm hiểu, thử thách vai diễn.

Nhưng thích nhất vẫn là Thái tử điện hạ trên sân khấu. Nổi bật, hút hồn, là sự tồn tại rực rỡ, điên loạn, lại sáng chói nhất. Em luôn là Thái tử, một người đứng trên đỉnh cao uy quyền, dẫn dắt cả Cộng hòa Keya, khiến người ta ngưỡng vọng, lại không thể chối bỏ mà bước theo em. Nhưng lại không phải đế vương, còn ngông nghênh lắm, cũng bất cần và bạt mạng của tuổi trẻ, không phải cái kiểu trải qua chông gai, lạnh lẽo, lí trí như tảng băng.

Hirate Yurina trên sân khấu luôn làm người ta si mê. 2016 khi Silent Majority làm một cú nổ lớn ở Nhật Bản, hay 3 năm sau Fukyouwaon cuối cùng của em trên Kouhaku, chưa bao giờ làm tôi ngừng si mê, và tôi tin chắc nhiều người cũng vậy.

Thế mà cuối cùng tôi lại nhận ra quyết định này của em chính xác thế nào. Từng ngày từng ngày tôi thấy em phục hồi khỏe mạnh, người thì còn gầy lắm, phải vỗ béo mới được, nhưng nụ cười, cả cái sự ngây ngô trẻ con đã đánh mất vào mùa hè 2017 cứ từ từ trở lại. Không còn áp lực bủa vây, cũng ít chịu săm soi hơn của người đời, muốn lặn bao nhiêu lâu tùy thích, có thể thử những cái mới, đến một môi trường, đoàn làm phim giúp em thoải mái hơn. Cũng cám ơn 2 ông anh Okada và Shison thương em nhiều, thấy em ăn ít lại bồi bạn ăn cùng cho em ăn nhiều hơn một tí.

Và thật sự cám ơn em đã không bỏ rơi đám fan chúng tôi lại, cố gắng bước tiếp và sống khỏe mạnh hơn. Dù rằng với chúng tôi chỉ cần em hạnh phúc đã đủ rồi.

Chúc mừng sinh nhật 19 tuổi cô bé của tôi, quái vật nhỏ của tôi. Vẫn như mọi năm, hi vọng em an yên một đời, và luôn cười thật hạnh phúc nhé.

빙고2미공개_1

[Beautiful world] Chương 3 phần 1

Chương 3: Icarus [1]

 

Painting of the Week: Pieter Bruegel the Elder, Landscape with the ...
Nắng thiêu cánh sáp, sáp tan, cánh rời 

Nắng thiêu cánh sáp, sáp tan, cánh rời [2]

—–

 

“Dạo này cậu sao rồi Takahashi ? Peter Pan có viết thư cho tớ nhưng lại không nhắc đến cậu.”

Takahashi xốc lại bộ yukata ướt đẫm mồ hôi trong khi tiếp điện thoại từ Ayame. Thoát khỏi lò sau năm tiếng quần quật cũng không khiến hắn khá hơn chút nào, ngược lại cơn gió mang vị khô hanh, nóng cháy của mùa hè còn khiến thị giác hắn nhòe đi. Takahashi uể oải trả lời, lòng chắc mẩm cô lại hỏi về Shinji.

– Gần đây anh có hay đi cùng Shinji không?

– Ayame, em cũng biết vào mùa rồi, bên tôi chạy đơn hàng còn không kịp thì sao mà để ý Shinji làm gì được chứ.

Với lại cậu ta đã hai mươi rồi, cũng chẳng cần phải lo lắng đến thế, Takahashi định mở miệng khuyên nhủ nhưng rồi lại thôi vì dù nói bao nhiêu lần đâu vẫn vào đó. Cô quan tâm đến anh nhưng lại cố ép mình không thể hiện, cứ lập lờ, gần mà không gần. Từ khi hắn xuất hiện Ayame như vớ được cái phao trung gian, những gì không giao tiếp được đều thông qua hắn. Có lẽ vì thế dù xếp Takahashi vào thành phần nguy hiểm, Ayame lại không can ngăn Shinji tiếp xúc.

– Dạo này nó hay về khuya lắm, người còn nồng nặc mùi rượu, thuốc lá, ăn mặc lại không chỉn chu. Tôi sợ nó chơi lầm bạn, hư người.

Takahashi bật cười, trút ống tre đựng Mizu yokan[3] ra đĩa, thử độ sánh và ngọt của thạch đậu đỏ. Nếu hư thì Shinji đã sớm hư rồi, cũng chẳng ai can ngăn được, vì cô sẽ không bao giờ lại gần anh, còn hắn thì luôn đặt mối quan hệ cả hai trong khái niệm tự do.

Hắn giả lả cho qua chuyện rồi khéo léo dứt khỏi cơn than thở bất tận của Ayame. Tôi sẽ cố gắng, hắn dịu giọng, cố khiến mình đáng tin nhất có thể, em cũng biết tôi đâu thể bỏ Shinji được đâu mà.

Đúng vậy, hắn có một lời hứa và Takahashi thì chẳng bao giờ nuốt lời.

Miếng thạch mát mịn, bùi bùi vị đậu căng mẩy, ngọt ngào tan trên đầu lưỡi. Hắn gật gù hài lòng, mẻ bánh đầu tiên trong mùa thành công tốt đẹp. Thứ gì cũng vậy, bước đầu tiên phải trôi chảy người ta mới vững tin mà đi tiếp được.

***

Cửa tiệm wagashi của nhà Takahashi lâu đời và khá có tiếng ở Kyoto. Ngoài quà bánh được bày bán, hằng tháng cửa tiệm phải tiếp đơn hàng từ những trà thất hay những gia đình thượng lưu truyền thống. Đặc biệt vào hè, khi người ta dư chút thời gian để tận hưởng này trà này bánh thì công việc còn tăng thêm bội phần. Đây không chỉ đòi hỏi sự khéo léo mà còn cả thời gian, buộc bọn họ phải toàn tâm toàn ý, không ngơi nghỉ. Thế nên tốt nghiệp cấp ba hắn cũng dừng luôn việc học, những kiến thức cần thiết cho việc quản lý thì học thêm bên ngoài. Tương lai lắm mối nhiều ghềnh, hắn chẳng muốn phí hoài vào những thứ không cần thiết. Còn Shinji thì khác, anh không chỉ tiếp tục mà còn có ý định học lên cao chuyên ngành vật lý hạt nhân. Anh vẫn luôn giỏi giang như vậy, từ lúc hắn vẫn chưa gặp anh, giữ vững trách nhiệm và sống trọn cuộc đời. Đó là cậu nhóc mà cả Ayame và Takahashi tự hào, dẫu thế nào cũng muốn bảo vệ đến cùng.

Việc lựa chọn hai con đường khác nhau khiến hắn và anh không gần nhau như trước. Không phải khoảng cách đến mức xa lạ, chỉ là giờ họ biết có nhiều thứ phải lo lắng hơn ngoài nhau. Nhớ lại lời Ayame, Takahashi tự nhiên thấy bất an. Hắn nhồi mạnh khối bột vào khuôn rồi giao cho người đem sấy khô trong lò, cố lờ đi những suy nghĩ tiêu cực.

Bốn năm trôi qua, Shinji đã trưởng thành nhiều, khiến người ta yên tâm hơn cũng lo lắng hơn. Takahashi đã từng nhìn thấy bức tường xám ngoét chôn trong đôi mắt anh. Còn giờ thì không có gì cả, thờ ơ, nhạt nhẽo thấm trong từng nụ cười.

Hắn đáng lẽ phải nhớ Shinji nắm giữ thứ gì, cũng phải nhớ thời thời khắc khắc bóng tối luôn bao quanh con người đó.

***

Takahashi đến một host club[4] ở gần khu Gion[5]. Ánh sáng chớp nhoáng của dàn đèn đủ màu đập hàng chữ Paradise vào mắt hắn, dọc bờ tường cũ bong từng lớp sơn ngà ngà đục đục treo chân dung những chàng trai trẻ tóc tai kiểu cọ, quần áo bóng loáng, làm đủ biểu cảm mời gọi những trái tim hiếu kì và cô đơn. Lập lòe, hào nhoáng, đối lập với vẻ mộng mơ, cũ kĩ chỉ cách đấy một con phố, nhìn từ đó sang đây hay ngược lại đều thấy gì đó như lụi tàn.

Hắn dập điếu thuốc, lững thững bước vào quán. Ánh sáng vàng vọt hắt vào những góc tối, mờ ảo và riêng tư. Takahashi nhăn mặt, mùi vị, âm thanh hỗn tạp xộc vào các giác quan, thứ lả lơi mang hơi tạp nhạp, càng khiến hắn phiền chán. Nhưng hắn không ngạc nhiên Shinji ở đây, thậm chí trong suốt bốn năm qua hắn từng thấy anh lang thang ở những nơi tăm tối hơn thế này kìa.

Tôi đang tìm ánh sáng. Shinji từng nói rất lâu trước đây, rằng ánh sáng mới đẹp làm sao, khiến anh không ngừng khao khát, để rồi luôn tìm kiếm, nâng niu.

Takahashi mất khá lâu để tìm ra anh. Shinji ngồi trong góc khuất, tóc dài ngang lưng, buộc lơi lòa xòa. Ngọt đèn lướt trên một nửa gương mặt, đánh mạnh màu đỏ gay lan đến tận cổ. Thấy hắn, anh nhếch môi, tiếng cười đứt quãng. Kéo một tay đang choàng trên lưng ghế sopha, Shinji nhích nhẹ người sang một bên như ấn định chỗ ngồi cho hắn.

Takahashi không ngồi, hắn vẫn cứ đứng, thừa biết tuy con người này độc đoán nhưng lại rất thờ ơ, khước từ cũng sẽ chẳng để bụng. Hắn đánh mắt một vòng quan sát, cạnh bên anh là một người đàn ông tầm hai mươi bảy, hai mươi tám, tóc xoăn rũ lọn, nhìn bình thường chứ không có vẻ bóng bẩy, hào nhoáng mà hắn thường tưởng tượng. Y đang hát, bằng tiếng Hàn nặng trịch xa lạ. Giọng khàn khàn mà cao vút, đến cuối lại rung khẽ, nghe vang vọng, bạt ngàn. Cảm xúc thấm trên từng nốt nhạc, tơi thành ngàn sợi mảnh, Takahashi nghe không hiểu nhưng cứ thấy bản thân bị chúng quấn chặt, từng chút một gợi nhớ một nỗi niềm chẳng thể gọi tên.

Hết khúc ca Shinji lại nghiêng đầu vòi vĩnh, hát lại một lần nữa đi, Icarus ấy, rồi cười rộ lên, trông hạnh phúc như đứa trẻ. Đáp lại y cũng mỉm môi, lúm đồng tiên sâu nơi gò má khiến khuôn mặt hơi gầy bừng sáng. Cứ như thế người ấy hát, ba lần chỉ mỗi khúc ca đó, hạnh phúc thấm trong đôi mắt. Không biết vì cưng chiều Shinji hay là vì có người lắng nghe, nhưng dù là gì anh vẫn lại có thể đến gần một người dễ dàng như vậy.

– Không ngờ cậu ở đây thật.

Hắn đứng khoanh tay nhịp chân, bình thản hỏi khi thấy Shinji cuối cùng cũng có vẻ tận hứng. Takahashi thừa hiểu là đừng hòng kéo anh ra khỏi thứ gì nếu chưa thỏa mãn.

– Tôi chẳng bao giờ nói dối cả, chỉ là người ta có lòng hỏi không thôi.

Đoạn, anh đứng lên. Mặt đỏ gay, cử chỉ như say nhưng bước chân vẫn vững chãi. Tính tiền xong anh bỗng nhào về phía người kia, kề môi bên tai thì thầm. Khách hàng, nhân viên trong quán đi ngang qua đều cười ý nhị, cảnh này trong giới này cũng chẳng còn gì lạ, chưa kể còn thêm để tài để kể lể, bàn tán.

Nhưng Takahashi thì chẳng phản ứng được. Cục đá treo lơ lửng trên đầu hắn từ qua nay rơi ập, đau đến ngẩn ngơ.

Vì hắn thấy Shinji cười, nụ cười trắng tinh như đôi găng tay anh đang mang.

Và vì hắn thấy anh nói, qua bờ môi cử động chậm rãi như chờ đợi, rằng người kia muốn một cuộc sống khác không?

“Peter Pan nhờ tôi may những đôi găng tay. Cậu ấy bảo chẳng thể chạm tay trần vào bất kì thứ gì rồi.”

[TBC.]

Chú thích:

[1]Icarus: là một nhân vật trong thần thoại Hi Lạp. Để thoát khỏi mê cung, cha anh, nhà thông thái Daedalus đã tạo ra hai đôi cánh khổng lồ từ sáp và cành liễu gai. Ông dạy Icarus cách bay và dặn anh nên tránh xa mặt trời vì sức nóng có thể làm chảy sáp.

[2] Bản dịch của Lee cho bài thơ « Landscape with the Fall of Icarus » (Phong cảnh với cú rơi của Icarus)

[3] Mizu yokan: là loại wagashi dành cho những ngày hè. Thành phần chính của nó gồm đậu đỏ nấu thành thạch và đổ vào trong một chiếc ống tre.

[4] Host club: Đó là những câu lạc bộ bình thường mà khách hàng được phục vụ đồ uống và giải trí. Điều độc đáo nằm ở những nhân viên, bởi vì mỗi khách hàng lại được quyền chọn lựa nhân viên nào, tức Host mình thích. Khách hàng không chỉ trả tiền đồ uống mà còn cả buổi tối giải trí đi kèm cùng với người phục vụ. Ngành công nghiệp này bắt đầu từ giữa những năm 60, từ đó liên tục phát triển và càng ngày càng có nhiều câu lạc bộ mở cửa.

[5] Gion: là khu phố nằm trên thượng nguồn dòng sông Kamo, Kyoto. Ngoài việc là khu geisha duy nhất còn lại ở Nhật hiện nay thì Gion còn nổi tiếng với những con phố với những ngôi nhà gỗ cũ, những quán trà đạo hay các nhà hàng độc quyền.